Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Truyện rất ngắn - Tình yêu subway 6:44

Chàng quen nàng ở trạm subway ở Newyork khi xe chàng hư bỏ garage để sửa , thế là cả tuần ấy ,chàng dậy sớm hơn thường lệ 5:15 am để kịp đón chuyến 6:15 kịp đến sở làm ở khu Mid-town
   Nàng làm trong khu shopping Macy's đã 5 năm ,nên củng đón chuyến subway cùng giờ với chàng .Ngày đẹp trời nọ , nàng vội vàng lên tàu làm rơi khăn quàng cổ mà không biết ,chàng tình cờ bước sau nàng ,vội lượm lên tìm chủ nhân trả lại
Thế là hai người quen nhau , đông qua ,xuân đến ,hạ đi , thu về , hai kẻ xa lạ giờ đã thành người yêu .
 Tình yêu của họ thật nhẹ nhàng ,dễ thương .
Ngày mốt là V-day Valentine's day Feb/14 ,họ kỷ niệm 2 năm quen nhau bằng bữa tối ở một quán ăn nhỏ ấm cúng trong khu Little Italia
Chàng đã ngồi chờ nàng với bó hoa nàng yêu thích nhất lavender tím với những cành lilac và chú gấu Pooh vàng xinh xinh .
Chàng không ngừng liếc đồng hồ tay , chưa bao giờ nàng trể hẹn , nàng đều gởi msg cho chàng ,lòng thấp thỏm không yên .
Chàng đã gọi và text msg cho nàng hơn 9 lần , chàng vội ngó ra cửa , và rồi nàng đã đến bên chàng .
Nàng lí nhí giải thích và nói lời xin lỗi người yêu
Tối qua , mẹ nàng bị sốt ,nàng phải thức khuya chăm sóc mẹ nên thiếu ngủ
Sáng nay lo nấu cháo và đi CVS mua thuốc cho mẹ , làm bao việc thay cho mẹ nên quên mất giờ hẹn với chàng
Ôi làm sao chàng nỡ giận người yêu chàng cho được ,một người con hiếu thảo như thế ,chàng mĩm cười với nàng .
Và sau bữa ăn tối lãng mạn ,hai kẻ yêu nhau cùng nhau đi xem film .: The Lake house .
  Chúc đôi lứa yêu nhau trên trái đất cũng có tình yêu ngọt ngào như chàng -nàng : tình yêu subway 6: 44 
PT ,Feb/01/2014

Con gái của Ba


Còn bốn tháng nữa con tròn 56 tuổi. Nhưng trong lòng Ba con vẫn còn trẻ như tuổi 15.
 Ba nhớ lại cũng ngày nầy 18 năm về trước, cha con mình đùm túm dắt nhau đi vượt biên rồi sang Mỹ.
Ba nói là "đùm túm" vì hồi đó Ba từ trại tù cải tạo về thì con đã gần 40 tuổi.
 Khổ. Nghèo. Nhìn con gái Ba héo úa dung nhan mà Ba khóc ròng.

Tại ba! Tại Ba hết thảy! Làm con gái của một "sĩ quan nguỵ" nên từ trường Đại Học ra con không có việc làm.
Hàng ngày, ngồi ở góc chợ Bàu Hoa vùng Ngã Tư Bảy Hiền-Sài Gòn để bán từng tô bún mắm.
 Cứ ba tháng một lần lặn lội ra Bắc thăm Ba.
Năm 1975 Mẹ con mới 50 tuổi. Người vẫn nghĩ rằng Ba chỉ đi "học tập ít ngày".
 Thành ra, nghe Ba đi Bắc, Mẹ con bị shock. Cộng thêm bệnh cao huyết áp sẵn có Mẹ còn "nhất định nằm một chỗ!".
Thế là con gái của Ba vừa lo cho Me, vừa lo cho Ba. Ba ở tù 8 năm thì Mẹ con mất. Phải đến 4 năm gian khổ đời con nữa Ba mới được trở về.
Buổi tối đoàn viên ấy, cha con mừng mừng tủi tủi. Nhìn ảnh Mẹ con vẫn như tươi cười Ba tan nát cả lòng. Nhưng biết nói làm sao" Vận mệnh cá nhân mình gắn liền với vận mệnh quốc gia dân tộc.
Cả thời tuổi trẻ của Ba hầu như đi khắp 4 vùng chiến thuật. Mẹ con cứ bồi hồi theo dõi đường Ba đi. Không biết mình sẽ thành goá phụ lúc nào.
 Thời gian ở nhà của Ba rất ít. Con là con đầu lòng. Lại là con gái.
Cảm ơn con gái của Ba. Một đứa con gái có lòng hiếu thảo. Trong một lần thăm nuôi tại trại tù, con kể Ba nghe:
Từ nhà mình tới chợ Bàu Hoa chừng non 1 cây số. Sáng nào con cũng bày hàng bún mắm ra.
 Mùi mắm kho thơm lừng. Có cả tôm thẻ lột, thịt quay, cà tím. Có cả những rau nhúc, cây bông súng, rau đắng, húng cây, giá sống và bắp cải bào. Khách hàng đông lắm! Con còn cười vui nói với Ba:
Khi nào Ba về con sẽ mở một tiệm bún mắm và rau VÂN KHANH cho Ba ngồi thu tiền.
Ba nghe với lòng se sắt.
Con gái của Ba,
Trớ trêu thay, lúc Ba về con đã là con gái lỡ thì. Ba buồn lắm. Nhờ ơn Thượng Đế mình vượt biên một lần trót lọt.

 Ba đặt chân đến đất Mỹ vào cái tuổi người ta sắp nghỉ ngơi. Chính vì vậy mà con lại khổ vì Ba. Con không muốn Ba đi làm ca đêm giữa trời rét buốt.
 Con nói cái lạnh miền Bắc Việt Nam đã cứa nát thịt da Ba cả chục năm trời cũng đủ lắm rồi. Ba hãy để con lo. Nhưng Ba đâu đành lòng như thế.
Buổi sáng con ra khỏi nhà là Ba cũng đi. Tiệm giặt ủi gần nhà mình quá mà.

 Ba nhận phần việc ủi và xếp quần áo. Đi tới đi lui xem máy giặt nào ngưng. Máy sấy nào đồ đã khô. Chỉ vậy thôi.
Một ngày, tính ra Ba đi cũng gần 5 cây số. Tội ngiệp con gái của Ba. Lúc người ta báo tin Ba bị xỉu thì con khóc ròng.
Ba về nhà ở không cho con nuôi tiếp. Thật người xưa nói đúng! "Trẻ cậy cha, già cậy con" mà.
Vân Khanh con, 

Cho đến một buổi chiều, con đưa về nhà một trung niên trẻ. Trung niên mà Ba cho là "trẻ". Vì Ba thấy diện mạo anh ta cũng dễ nhìn.
Ba mừng vì con của Ba rồi cũng có một bến đợi để neo thuyền.
 Ba cầu mong cho con hạnh phúc.
Chồng của con cũng là chiến hữu của Ba. Gia cảnh cũng không may mắn giống như Ba. Vợ anh đã chết trong lần đi thăm chồng.
 Cả chiếc xe lăn xuống vực. Từ đó anh dở dở ương ương. Qua Mỹ rồi anh vẫn sống như người mộng du.
 Cho tới ngày gặp con. Tình yêu thật là kỳ diệu!
Chẳng những khiến cho con gái của Ba trẻ lại mà anh chàng "dở hơi" kia cũng chừng như mới cải lão hoàn đồng
  Cứ 4 giờ khuya , anh thức dậy đi bỏ báo. Tới 9 giờ sáng về. Nghỉ ngơi rồi 5 giờ chiều đi vào hãng. 1 giờ đêm mới trở về nhà.
 Ba cảm ơn Thượng Đế lần nữa vì con có người chồng hiền lành và độ lượng.
Chứ vào tuổi của Ba không bị đưa vào nhà dưỡng lão là hiếm lắm. Con nhớ gia đình Bác Th. không" Hai bác cưới vợ cho anh Cảnh từ lúc còn ở Việt Nam.
Vậy mà qua Mỹ rồi Bác Thanh bị cô dâu xem như gánh nặng. Nhất định đòi anh Cảnh phải đưa Mẹ vào Nursing home cho đến chết.
Vân Khanh con,
Cả một thời trẻ tuổi của con đã dành để sống cho cha mẹ. Bây giờ con hãy sống cho con đi.
 Ba rất cảm động mỗi lần khách đến thăm nhà con hay nói: vợ chồng con có phước lắm nên suýt soát tuổi 60 mà vẫn còn có cha để phụng dưỡng.
 Phải ! Hồi đó ba khó nghĩ mỗi lần nghe người ta cho rằng sự sống con người tính theo công thức: 5 năm, 6 tháng, 7 ngày.
Nghĩa là ở tuổi đời 5 bo', tuổi thọ tính theo năm. Đến 6 bó thì tính theo tháng , mà 7 bó thì tính theo ngày. Ba đã 80, chắc phải tính theo giờ quá!
Cảm ơn vợ chồng con đã chăm sóc Ba mỗi ngày. Con nói: Ba ơi ! Với chúng con ngày nào cũng là Father's Day cả.
Ba thật có lỗi với con.
Hồi đó Ba vẫn buồn thầm trong lòng khi mẹ con sinh con là con gái.
 Ông Nội con sợ Ba chết trận thì không có con trai nối dõi tông đường.
 Còn nếu Ba già mà yếu đau thì con là gái không thể chăm cho Ba được. Ca dao có câu:
Trai mà chi" Gái mà chi"
Con nào có nghĩa có nghì thì hơn. Nói đến đây Ba chợt nhớ loáng thoáng câu chuyện "Tấm đắp mông ngựa" mà Ba đã đọc từ rất lâu:
 Chuyện kể :
Một người cha đã đem cả gia tài còn lại của mình cưới cho con cô vợ giàu, trẻ đẹp. Một thời gian đầu sống vui. Rồi những đứa cháu nội lần lượt ra đời. Người cha mỗi ngày một già yếu.
 Người con trai rất yêu và nể vợ. Dần dần quên đi trong nhà còn có người cha.
 Mùa Đông lạnh lẽo mà sức già chịu không thấu những ngày giá tuyết phũ phàng.
 Trong khi những con ngựa nuôi trong chuồng thì được giữ ấm bằng những tấm đắp mông. Đến chừng không thể chịu đựng được nữa người cha bèn gọi con trai để nói rằng:
- Con ơi , hãy cho cha một tấm đắp mông ngựa đễ cha dễ ngủ vì mùa Đông nầy lạnh quá!
Con dâu nghe được bèn nói với chồng:
- Anh hãy lấy tấm đắp cũ ngoài sân kia mà cắt cho cha một nửa.
Người con trai làm theo lời vợ. Trong lúc cố dùng sức cắt đôi tấm đắp ra thì đứa con nhỏ đến gần, hỏi:
-Cha ơi, sao không cho ông Nội cả tấm đi" Cha cắt ra làm chi "
Người cha trả lời:
- Để dành con à.
Hôm sau, người con trai thấy đứa con mình cũng đem tấm đắp mông ngựa khác cắt ra làm đôi. Người con trai giận dữ hỏi:
- Con làm cái gì vậy" Tại sao con cắt nó ra"
Đứa con nhỏ đáp:
- Nửa tấm nầy con cho ông Nội. Còn nửa nầy để dành khi nào cha già con sẽ cho cha.
Người cha giật mình hối hận. Từ đó, hết lòng chăm sóc cha mình cho đến cuối cuộc đời.
 Vân Khanh,
 
Ba ước ao những người cha khác cũng có con hiếu thảo như con gái của Ba. Ba rất tự hào về con. Trong lúc có biết bao gia đình, cha mẹ ngậm đắng nuốt cay vì những đứa con Việt Nam sống theo kiểu Mỹ.
 Rất tự do! Thậm chí đã khước từ hai chữ HIẾU KÍNH cha mẹ,làm cho các bậc sinh thành hàng ngày sống "nước mắt chan cơm" thì Ba đã được vợ chồng con hết lòng chăm chút từng miếng ăn, giấc ngủ.
Người xưa nói: "Hiếu thuận huờn sinh hiếu thuận tử. Ngỗ nghịch huờn sinh ngỗ nghịch nhi". Ba ước nề nếp gia đình mình là như vậy.
Ba của con
 
 Người Lính Già

Chấp làm chi xe đổ rác ...


Chắc hẳn bạn đã từng nghe rằng mười phần trăm cuộc đời thành công hay thất bại là do mệnh số của bạn.
 Chín chục phần trăm còn lại do chính nổ lực  của bạn tạo ra.
Một buổi sáng đi làm bạn có thể gặp vô số những sự bất ngờ. 

Biết cách giữ tâm bình thản để đối phó và dành cho mình con số chín chục phần trăm rất khó và cũng thật dễ dàng, tất cả do chính bạn mà thôi.
Hạnh phúc nằm trong tay bạn.Hãy thử chiêm nghiệm luật xe đổ rác.
Hôm đó, tôi nhảy lên chiếc taxi, thẳng đường tới phi trường cho một chuyến đi xa.
Chiếc xe đang bon bon nhẹ nhàng bên phải con đường đại lộ trong thành phố thì bổng nhiên một chiếc xe màu đen phóng ra từ bãi đậu xe lao ngang trước mặt chiếc taxi.

Bác tài xế phải đạp thắng gấp để khỏi đụng, xe chúi nhủi và chỉ cách khỏang cách thiệt nhỏ trước khi lao vào chiếc xe khác. 
 Trong lúc đó tên khốn nạn lái xe ẩu ấy lại nhoài đầu ra khỏi xe nhìn ngược chúng tôi và buông tiếng chữi thề.
Bác tài xế xe taxi vẫy tay trả lễ hắn và mỉm cười không nói một lời nào. 
Rõ ràng khuôn mặt của bác tài xế vẫn không có một chút giận dữ nào hết, vẫn bình thản tươi tỉnh và thân mật y như lúc tôi vừa bước lên xe của bác.
Hú hồn tôi!
Tôi nói :
- Phục bác thật , sao bác lại tươi cười chào cái thằng khốn nạn, xém tí đã gây tai nạn làm hư xe bác, bác với tôi có thể đã vào nằm trong nhà thương nếu bác không lanh trí thắng kịp?.
Bác tài vui vẻ trả lời :
- Chấp làm chi xe đổ rác đó mà . Cô có biết luật xe đổ rác không? Để tôi nói cho nghe. Trên thế giới nầy có rất nhiều người, y như một chiếc xe đổ rác.

Họ mang đầy ắp trong người tất cả những thứ rác rưởi như sự thất vọng, lòng sân hận, thù ghét, tánh đố kị, tham lam, gian dối … tất cả, đầy ắp trên chiếc xe đổ rác của họ.
 Để đổ bỏ những thứ đó, họ cần tới nơi nào đó để xả rác. Trên đường đi, có thể họ gặp bạn và xả bớt rác vào bạn.
-Đừng lấy đó làm phiền, đừng mang rác họ xả trên xe mình, hãy xả ngay những thứ rác rưới đó khỏi xe mình, nếu không, ngày nào đó chiếc xe đời của mình cũng biến thành xe rác y như họ.
Hãy mỉm cười, hãy vẩy tay chào họ, chúc may mắn, và tiến bước trên con đường mình đang đi, với chiếc xe đời sạch sẽ.
Đừng mang những thứ rác rưới đó, thải ra những người chung quanh bạn, người quen, người thân trong gia đình 
 Đời sống thật ngắn ngủi, đừng sống bằng lòng hối tiếc.
Sống thương yêu và hãy nguyện cầu cho người cũng sống đầy thương yêu. 

Minh Nga
Phỏng dịch theo "Law of the Garbage Truck.

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

Vị Tết xưa


Nhớ hồi 4, 5 tuổi, lúc ấy chỉ vừa đủ biết chạy, biết nói cười, biết vui khi có đồ mới... chứ chẳng hiểu mô tê gì về cái từ "3 ngày Tết". 
Trước Tết mười ngày, mẹ lấy ra cho bốn anh em bốn bộ quần xanh áo trắng y hệt nhau, chỉ khác kích cỡ, mỗi người thay phiên nhau ướm vào để mẹ ngắm nghía rồi xuýt xoa: "Bộ của thằng Nâu hơi rộng một chút vì con trai mau lớn, thằng Đen cũng vậy... còn của Cu Ba và Bé Vàng thì sít sao thật là đẹp".
Lời mẹ nói làm anh em chúng tôi ai nấy đều hớn hở. Rồi mẹ dặn, để mẹ cất lại vào tủ cho sạch sẽ, đúng mười ngày sau mới được mặc.
 Thế là chờ, là đợi, cứ qua một đêm ngủ dậy là lẩm nhẩm, " mẹ ơi, còn 9, 8, 7 ngày nữa là con được mặc áo mới phải không mẹ?" dù thật sự lúc ấy chẳng hiểu vì sao lại được mặc áo mới.
 Chỉ mang mán rằng, vào khoảng thời gian đó thì ai ai cũng mang áo mới, nhà nhà mặc áo mới và chẳng phải đi làm kiếm tiền như mọi khi.
Đợi dài cổ rồi cũng đến cái ngày đặc biệt ấy. Mẹ chưa kịp gọi đã thấy nhỏ tôi dậy từ bao giờ, chuẩn mọi thứ đợi các cô chú đến nhà chúc Tết (bố mẹ tôi đều là con trưởng).

 Nhỏ tôi hớn hở lắm, mặc bộ đồ vào rồi cứ giành lấy cái gương duy nhất trong nhà xoay qua xoay lại, nghía trước nghía sau đến lúc nào mẹ gọi mới thôi.
 Xong đâu đấy, cả bốn anh em kéo qua xóm đối diện đi... lượm pháo.
 Nào pháo trống, pháo tiểu... xác pháo bay tứ tung, đỏ cả một khoảng trời.
 Mấy anh em tranh nhau lượm, ai lượm được quả nào là cứ hét toáng lên: "A, anh được quả pháo trống còn nguyên xi, đẹp quá bé Vàng ơi". Nhỏ tôi chân ngắn, tay nhỏ, béo ục ịch, chạy lệt bệt như một con cún suốt cả buổi mà chỉ được chừng 2, 3 quả pháo tép, pháo hư. Đến lúc ra về, vừa níu áo hết anh cả đến anh hai, anh ba vừa mếu máo: "Cho em bớt quả, cho em bớt quả đi".
 Nhưng rốt cuộc, chả anh nào cho cả, còn bị la: "Em còn nhỏ, chơi pháo nguy hiểm lắm".
Lớn hơn chút nữa, tôi đi học, đã hiểu thế nào là Tết nhất, là xuân đang về thế nên cái sự háo hức và chờ đợi những ngày đặc biệt nhất trong năm ấy càng dài, càng đằng đẵng, càng hồi hộp hơn gấp bội.
 Có khi, đang ngồi trong lớp cũng lẩm bẩm đếm ngày: " À, còn chừng 3 tháng, 2 tháng nữa là Tết rồi, sẽ được lì xì, được mang áo mới, được tung tăng đi mua bong bóng bay...".

 Khi chính thức kết thúc kỳ học, thích nhất là cảm giác được cùng mẹ đi chợ sắm hạt dưa, mua nguyên liệu về làm đồ mồi cho ba và khách khứa nhâm nhi vài ly rượu xuân. Đến chợ, vào các gian hàng bánh kẹo, nào mứt bí đao, mứt cà rốt, mứt gừng... thôi thì đủ cả, cứ xanh đỏ, đỏ xanh đẹp lung linh đến hoa cả mắt, nứt cả mũi.
 Chợ Tết đông đúc, mọi người chen lấn, la lối oang oang rộn cả phố nhưng nhìn ánh mắt ai đó cũng toát ra một niềm hân hoan đến khó tả.
Trừ tôi ra, nhà chỉ có mẹ là phụ nữ nên hiếm khi mẹ làm mứt bánh như hàng xóm nên sáng ngủ dậy, nghe phảng phất đâu đó hương thơm từ các loại trái cây, bột vani, từ gừng... là trong lòng rộn ràng như có lửa.
 Chưa kịp ăn sáng đã chạy loanh quanh nhà này chút, nhà kia chút xem người ta làm mứt. Các câu chuyện lui tới các chủ đề; sắm đồ mới chưa, mấy bộ, nhà làm gì nhiều không, Tết hẹn nhau đi chơi nhé!

 Giờ, lớn cả rồi, đâu còn cảm giác thèm thuồng, mong ngóng ba ngày xuân để diện "đồ đẹp" mà đi tung tảy với phố phường!
Nhắc Tết năm xưa, điều làm tôi nhớ và thèm nhiều nhất đó là tiếng pháo vào đêm giao thừa. Còn gì vui hơn khi đến thời khắc thiêng liêng chuyển giao từ năm cũ sang năm mới, tiếng pháo nổ vang một khoảng sân phá tan bầu không khí tĩnh mịch của trời đêm.

 Những quả báo trống, pháo con cuộn trong lòng những nỗi buồn, những đắng đót, những nước mắt của năm cũ rồi nổ tanh bành. Bao nhiêu nỗi niềm theo đó mà trôi tuột đi, cho lòng người thảnh thơi, cho lòng người rộng mở đón chào một năm mới nhiều ước vọng.
Từ dạo nhà nước cấm đốt pháo, giao thừa sao cứ lặng lẽ, buồn buồn, tiếng pháo hoa xa tít mù khơi chẳng làm vơi đi được phần nào nỗi khắc khoải.
 Thấy nhớ quay quay hình ảnh người cha thân yêu bắc chiếc ghế đẩu trước hiên nhà, treo dây pháo hồng lên cột trụ bằng sắt ở phía góc phải, cúng giao thừa xong, cả nhà đứng quây quần bên nhau, đợi cha châm lửa, tiếng pháo nổ bùm bùm, nghe sao phơi phới, rộn ràng, háo hức đến thế... 
Giao thừa những năm sau này, tiếng pháo giờ chỉ còn là dĩ vãng. Tiếng pháo từ quá khứ vọng về, to, nhỏ, nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến thành một nốt lặng. Không còn tiếng pháo, những cái Tết của phố phường như mất đi cả một trời thương nhớ đậm đà.
Xã hội đổi mới, phải chẳng một phần vì thế mà hương vị Tết bây giờ đã "mai một" ít nhiều. Người lớn quanh năm suốt tháng lo làm ăn, đến những ngày cận Tết mới được nghỉ, có nơi còn làm đến tận đêm giao thừa rồi lại đến sáng 2, mồng 3 đi mở hàng lấy hên đầu năm.

 Nhiều gia đình có cuộc sống sung túc, thường ngày thiếu thứ gì sắm thứ ấy, đâu đợi đến Tết mới được thảnh thơi tân trang nhà cửa và sắm đồ đạc... trang trí cho ba ngày xuân.
Niềm khát khao của con trẻ để được sở hữu một quả bong bóng xanh đỏ cũng vơi dần. Tết, đợi mỏi con mắt cũng chẳng thấy đâu hình ảnh từng đoàn, từng đoàn những em bé nhí nha nhí nhố nắm tay nhau đi bộ trên đường cười nói líu lo.
  Xưa nghèo, lấy đâu ra xe máy chạy bon bon trên đường trải nhựa như bây giờ.
Chiều rảnh, dạo quanh xóm một vòng, không nghe được mùi thơm quen thuộc, không thấy đâu hình ảnh những mẹt mứt đang phơi khô, hỏi ra mới hay, ai ai đều mua mứt trữ sẵn tự bao giờ.
 Bận công ăn việc làm, thời gian đâu mà cắt cắt, gọt gọt, ngâm ngâm... phơi phơi cho những miếng mứt bánh cây nhà lá vườn. Bỗng thấy hụt hẫng, một khoảng trống trong lòng đang bị loang lổ, to dần, to dần ra...
"Xuân đang đến là xuân đang qua", câu hát tôi vẫn thường nghe vang vọng đâu đó giữa phố phường.
 Nhưng nay nghe sao nhạt quá! Xuân đang ở đây, đang hiển hiện quanh tôi sao tìm mãi, chạy mãi, chạy mỏi cả tâm hồn cũng chỉ bắt gặp được chút ít hơi thở của hương quê!
 Tôi tìm gì ở cái Tết những ngày xưa, nhớ hương vị gì từ xuân năm cũ khi cuộc sống đã bớt đi nhọc nhằn.
 Ừ thì, Tết xưa là những kí ức ngọt ngào. Dẫu không có khói bếp, mà mắt vẫn thấy cay cay!

 Cánh Đồng Hoa

Chúc mừng năm mới



Năm mới
Chúc ông bà sức khoẻ
Chúc cha mẹ sống lâu
Chúc anh chị bên nhau đến bạc đầu
Chúc các cháu thông minh ngoan ngoãn, biết vâng lời cô giáo mẹ cha
Chúc quan hệ cô dì chú bác thuận hoà
Chúc hàng xóm láng giềng vui vầy thơm thảo

Chúc những mảnh đời tần tảo cơm no áo ấm
Chúc những em bé mồ côi lòng bớt lạnh
Chúc những mái nhà tranh thôi dột nước long tong
Chúc những người hành khất vơi đi khó nhọc

Chúc ruộng đồng trìu trĩu hạt thơm
Chúc các cô bác nông dân bớt chân lấm tay bùn
Chúc thiên nhiên bớt đi thảm hoạ
Chúc mùa màng bốn mùa cây trái đơm hoa


Chúc các bậc mẹ cha thôi lo lắng muộn phiền
Chúc con trẻ biết hiếu nghĩa và giàu tình thương
Chúc những trái tim cô đơn sớm gặp được nữa riêng của mình
Chúc phố phường yên ả văn minh

Chúc (mong) trộm cướp bớt hoành hành
Chúc lương leo thang, xăng ga mắm muối đừng vọt giá
Chúc (mong) ốm đau bệnh tật, vi rút, vi khuẩn, si điếc si đa đầu hàng ngã rạ

Chúc đàn bà mắn đẻ, năm tới rồng rắn lên mây
Chúc đàn ông giữ vững cột nhà, thôi cờ bạc, rượu chè, gái gú...
Chúc con chim tu hú thôi lạc bầy
Chúc con kén con cầy mau hoá kiếp sinh sôi

Tôi chúc bạn, tôi chúc tôi, chúc những yêu thương trong trái tim trọn vẹn nụ cười
Chúc niềm vui nhân lên, nỗi buồn giảm xuống
Kính chúc tất cả mọi người một năm mới cả vật chất và tinh thần đều lên hương.


 Hồ Tịnh Thủy.

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Hỏi thế gian tình là chi ?


Về đâu
về đâu
về đâu ?
Trong tôi
có một nỗi đau lặng thầm
Hỏi tình
là khói hay sương
Là thương nhớ
là giận hờn vu vơ
Nên sông cứ chảy
ngậm ngùi

Cho tôi
bơi giữa dòng đời gian nan
Hỏi tình
phải quán phù vân
Ghé khi mỏi mệt
những lần rong chơi
Rượu buồn
uống cạn cùng thơ

Trời ơi !
Nước mắt lâu rồi chưa khô
Trái tim
còn rịn máu người
Tôi chưa chết.
Mà nấm mồ ai xây ?
Hỏi tình
là gió hay mây
Khi tay chưa nắm
đã bay mất rồi
Thực-hư
hư- thực còn ngờ
Bước chân cuối đất
cùng trời tôi đi
Hỏi thế gian tình là chi ?

Linh Phương