Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Lãng đãng Sài Gòn!

 
Miền Tây, ngày không nắng, chuyến xe dài lên Sài Gòn tấp nập. Mưa lất phất, mang theo cái trống trải của miền Tây hiu quạnh…
Ngày không ai, chỉ mình tôi chờ xe, lúi húi với hành lý ngổn ngang, chuẩn bị cho một chuyến học dài. 
Rồi mưa nặng hạt, cái cảm giác cô độc đã thấm nhiều trong tôi.
 Tôi quen thuộc cái cảm giác đó, cũng không là gì. Đã bước chân đi nhiều! 
Xe trung chuyển cũng chở đến bến, nhìn mọi người đi xa có một người nào đó bên cạnh để đưa tiễn mà mỉm cười vui vui.
Rồi cũng xong, xe lăn bánh, qua ô cửa của những nhếch nhác trong mưa, tôi cứ trầm lặng nhìn mãi, chỉ còn văng vẵng những khoảng lặng. Sài Gòn, những ngày đầu ngột ngạt, sốc một chút do chuyến đi dài, bước chân vào khách sạn, cũng có lúc để nghỉ ngơi và thư giãn. 
Tuần đầu trôi qua, những thứ nặng nề như đang quăng vào mình, tôi nhớ Cần Thơ, tôi muốn về, thèm cái cảm giác chạy xe, thèm bữa cơm gia đình, thèm cà phê cùng bạn bè… tất cả cứ dồn dập và hối thúc tôi phải làm cho bằng được.
Và rồi, tự mình chạy xe lên Sài Gòn, cái cảm giác thích khám phá và lê la ngoài phố. Con người tôi thuộc về bụi bặm và nắng gió!
Sài Gòn ngày không mưa, cái nắng gắt hơn, nhưng khô hanh và dễ chịu dọc trên phố, dưới những tán cây lớn.
 Trên những con đường, cao ốc, nhộn nhịp trên từng con phố, thấy tấp nập đông vui và không cô quạnh…
Sài Gòn chạy trên từng góc phố nhỏ, thích ngồi trên những chiếc ghế thấp, cà phê rang - xay bình dân kèm theo chút bụi và mùi đường phố.
 Sài Gòn, đi qua công viên Hoàng Văn Thụ, cái mát mẻ dưới từng vòm cây cổ thụ cao, sáng và đẹp của tháp nước, đâu đó rầm rập tiếng xe chạy mà vẫn riêng tư bình dị…
Sài Gòn, đi qua các khu chợ, cái xô bồ của người buôn ngang, bán dọc, ngồi ngoài phố, hoạt náo trong từng ngách cũ kỹ, cũng phải cả trăm năm phai mòn thời gian. 
Đêm về ngồi ngoài phố, hàng rong vỉa hè, các món ăn thơm ngùn ngụt khói, thoáng chút gió từng cơn.
Mưa Sài Gòn, những cơn mưa như trút nước, lãng vãng chạy mưa, đục mưa trong chòi canh công viên, nhìn ra xa xăm, cái phố vắng lặng đi hẳn.
 Sài Gòn những cốc bia mát lạnh, đã bao lâu rồi, không cùng bạn lai rai.
 Sài Gòn, những người bạn mới, năng động, nhiệt huyết. Tôi hớp một cốc bia của những mối quan hệ.
Sài Gòn, cái chờ đợi của những khao khát!

 Hoàng BH
                                                          

Tình đôi khi -MM

Tình đôi khi là muối
Chắt lọc từ tháng năm
Qua sông dài biển rông
Còn nguyên vị ngọt đằm

Tình đôi khi là ngọc
sáng hơn cả trăng rằm
Rồi không dưng chợt mất
Hóa nghìn trùng xa xăm

Tình đôi khi là đạn
Bắn vỡ lòng giá băng
Khiến trái tim câm điếc
Biết cười và nói năng

Tình đôi khi là tội
lạnh thầm trên gối chăn
Không ai ngoài chiếc bóng
Dỗ dành ta ăn năn

Tình đôi khi thoáng chốc
Mà ngậm ngùi trăm năm
Em đã từng đâu đó
Anh mãi còn long đong


 Mường Mán

Thơ Kiệt Tấn Điệp khúc tình yêu và trái phá


Người ta thường biết tới Kiệt Tấn như một nhà văn xuất sắc của Miền Nam với những tập truyện Nụ Cười Tre Trúc, Em Điên Xõa Tóc, Thương Nàng Bấy Nhiêu…
Thế nhưng Kiệt Tấn còn là nhà thơ, tác giả của Điệp Khúc Tình Yêu Và Trái Phá (Sáng Tạo xuất bản, 1966) và Việt Nam Thương Khúc (trường thi, An Tiêm 1999).
Về “Điệp Khúc Tình Yêu và Trái Phá”, Đặng Mai Lan đã có nhận định như sau:
Tập thơ thứ nhất, “Điệp khúc tình yêu và trái phá”, gồm hai điệp khúc (andante cantabile và allegro con fuoco!) với hơn bốn mươi lăm bài thơ làm từ những năm 1961, 62 với phong cách hiện đại siêu thực thời bấy giờ: hầu hết đều không vần.

một bận hư vô có chửa hoang
sinh đôi một con thú hai chân và một con thú vô hình

Có bài thơ tự sự, có câu thơ văn xuôi, có câu vắt dòng, rất Tây phương và... tân hình thức bây giờ.
Đêm tối và mùa mưa là hai bối cảnh thường gặp.
Một đêm vũ trường buồn hiu hay “Đêm đêm nằm tủi hổ một mình anh”, một ngày nắng quạnh quẽ nơi bãi bể, một “hoàng hôn chở bóng tối về chật hồn anh” hay “nỗi buồn dài hơn sải tay”:

NGUYỄN & BẠN HỮU

Biết bao giờ

Khi hơi thở vàng về đậu lên màu đỏ
màu đỏ về đậu lên cây điệp
cây điệp về đậu lên ký ức
khi đó dù đang trên đường ra bến tàu
dù đang trên đường đến công sở
dù đang trên đường ra pháp trường
dù đang đặt chân lên bực đầu tiên của cầu thang ngoại tình
dù đang cử động trong bốn bề thời gian đặc cứng
cũng sẽ dừng lại
một bước
và nói thầm
đó là mùa hè
có biết không

có biết không
đó là mùa hè
và đừng hỏi tại sao
đừng hỏi tại sao con ve ca hát và con kiến tha mồi
vì giả thử tất cả những con ve đều tha mồi và tất cả những con kiến đều không chịu ca hát

Hãy nằm im
và đừng hỏi tại sao
hãy nằm im
và lắng nghe những vũng nước xanh lơ xôn xao trong đầu
sóng lăn lóc hoài những hòn sỏi trong mỗi tế bào tươi
hãy nằm im
và lắng nghe mặt trời nồng nàn trên da phỏng
thân thể mỹ miều rực rỡ trên cát mịn
những đỉnh tròn rám nắng
đôi môi mặn rên khẽ
mê sảng gọi tình
bừng bừng sứa lửa
trong đêm

Hãy nằm im
và lắng nghe đêm rì rào mãi không thôi
lời tây ban cầm tự tình bên khung cửa khuất
loài hoá thạch sao bám riết hoài ghềnh đá trơn
và chiếc khăn choàng bỏ quên trên bãi muộn
không bao giờ tìm thấy nữa

Hãy nằm im
và đừng hỏi
tại saođừng hỏi tại sao
những con ruồi say nắng
rụng cánh
nằm chết
trên bàn tay ấm áp
của mùa hè

Mưa tối

hỡi em!
từ nay anh đặt tên em lại là em người yêu của anh
em nhớ nhé
anh sẽ ban phép lành cho em quên tất cả
hỡi em hỡi em hỡi em!
em hãy lên tiếng cho anh được biết em còn
sống sót trên cõi đời này
anh làm thơ
tại vì tối nay trời mưa trời mưa rất lớn mưa
­ướt cả phố phường mưa ướt cả bãi cỏ mưa
­ướt cả sân mưa dột xuống nỗi lẻ loi của anh
anh nghe nhạc đánh đàn
có những giọt nước to gõ nhịp buồn buồn
trên mái thiếc

làm sao cho anh khoét thủng thịt da anh để
đến gặp gỡ từng người
anh muốn cọ xát đến rướm máu
làm sao cho anh được tật nguyền bằng bướu
thiên hạ
làm sao cho thiên hạ chảy máu được bằng
tim anh
làm sao cho chúng mình khỏi phải là những
con khủng long bị ngưng đọng đời đời
trong những khối băng hà trong suốt nhìn
nhau cắn vỡ răng chỉ để ý thức cô đơn
làm sao được hở em
anh sờ da thịt khám phá sự sống
những tế bào những huyết cầu chuyển vận
chúng nó có cuộc sống cá nhân của chúng nó
anh có thuộc về anh không ?


anh khám phá ái tình bằng đứa trẻ chơi trượt dốc
nhiều khi anh nhìn nấc thang lên mất hết lý thú
nhưng rồi đâu lại vào đó vì anh sợ khoảng
trống sâu hút anh để lại đằng sau lưng
anh gia nhập một đoàn hát vĩ đại
anh đóng vai trong một tấn tuồng vĩ đại mà
đoạn kết chưa viết xong
anh không ngớt tự tra hỏi
rồi sao nữa?


và đó là nỗi khốn khổ của anh
ngày mai nếu trời nắng anh sẽ tìm đến bờ
hồ để có được một vũng nước trong
anh sẽ viết thơ yêu đương nồng nàn và đem
chôn dưới một gốc cây già cho khỏi mất
rồi anh sẽ lội ra xa bờ lặn ngụp giữa những
đám mây trắng uống từng ngụm nắng trên
thân thể cho thân mật với ngoại cảnh


anh sẽ tìm một dòng nước trong lành dẫn anh vào sâu tận mắt em
anh sẽ trói hết tay chân ý thức mình và
đánh chìm nó vào những chiều sâu ngu muội
anh sẽ bằng lòng quên hết rồi sao nữa
anh sẽ bằng lòng quên hết trời mưa trời mưa tối nay

Kiệt Tấn

Nghề Bỏ Báo Ở Hoa Kỳ


Sau ba lần tiếng điện thoại reo, ông Hoàng với tay lấy ống nghe.
 Tiếng thằng John, kiểm soát viên nhật báo San Diego Union Tribune nói trong máy:
- Sáng nay có một số nhà ông bỏ báo sót. Họ vừa điện thoại phàn nàn.
- Vâng, tôi sẽ đi bỏ tiếp.
Đó là điều không mấy vui thường xảy ra, đối với các vị mới vào nghề bỏ báo, nhất là vào mùa đông giá lạnh.
Ông Hoàng đến Mỹ theo diện HO. Sau thời gian lãnh tiền trợ cấp tỵ nạn, ông được người bạn trước năm 75 ở cùng đơn vị, bàn giao cho cái job bỏ báo này. Vạn sự khởi đầu nan, nghề nào cũng có cái vinh cái nhục của nó. Phần lớn những người Việt di tản định cư tại đất Mỹ, buổi ban đầu họ thường đi bỏ báo hoặc cắt cỏ.
Trước khi vào nghề, ông phải theo người bạn học nghề một buổi. 
Vì tình chiến hữu xa xưa, bạn ông đã chỉ cho ông tường tận mọi công việc phải làm. Điểm cần nhất cho người đi bỏ báo phải có bằng lái xe, xe phải mua bảo hiểm. 
Cách đây khoảng 10 năm, người lái xe hạng nhẹ, nha lộ vận chưa có lệnh bắt phải mua bảo hiểm. Ngoài ra, cần tập coi bản đồ, để tìm ra tên đường có nhà mua báo mà sắp xếp lộ trình. Có những thân chủ đặt mua báo ở cùng một chung cư. Khi đến bỏ báo phải mở cổng sắt chính, kiếm số nhà để bỏ báo. Chìa khóa này cũng được ông bạn bàn giao.
Người đi bỏ báo cũng như người bán hàng. Nhất là các ông bà già Mỹ, đưa báo cho họ hàng ngày phải bỏ báo vào những nơi họ đã dặn trước. Có nhà báo phải bỏ vào cái giỏ treo bên hông nhà. Có nhà báo phải móc vào cái đinh họ đã chỉ định. Có những ông Mỹ già, lớn tuổi ít ngủ. Mỗi sáng đúng 5 giờ, ông đã đứng đợi trước cửa nhà để nhận báo đến. Niềm hân hoan hiện rõ trên nét mặt ông, mỗi khi đọc được tin sốt dẻo đăng trên trang báo.
Vào khoảng 4 giờ sáng hàng ngày, các người đi bỏ báo trong cùng một khu vực, tập trung tại đại lý để nhận báo. Giờ này tại đại lý tấp nập như cái chợ, kẻ nói người cười ồn ào náo nhiệt.
 Đủ mọi sắc dân: Mỹ đen, Mỹ trắng, Mễ và Á Châu. Có những bà người Mỹ trắng, hai tay xếp báo liên tục, sau lưng đeo đứa con nhỏ, đang ngủ say trên lưng mẹ. Có lẽ bà này muốn đòi tự lập, có con nhỏ còn làm nghề đầu hôm sớm mai này.
Nhà rộng như hội trường, được kê nhiều dãy bàn dài nối tiếp nhau. Người đi bỏ báo đem phiếu đến các nhân viên để nhận số tiền báo bỏ hàng ngày. Tại một cái bàn trong dẫy bàn dài ấy, ông Hoàng soạn các số phụ trương và quảng cáo xếp lại thành số báo bỏ trong ngày. Đặc biệt chủ nhật, báo dày gấp năm, sáu lần báo ngày thường, vì có nhiều quảng cáo và "cúp bông" mua hàng.
 Từ lúc đến đại lý nhận báo, người bỏ báo phải chạy đua với kim đồng hồ. Họ phải làm sao số báo buổi sáng đến tay bạn đọc trước khi họ rời nhà đi làm.
Vào những ngày mưa, mỗi số báo được cẩn thận cho vào túi nylon, có dây thun kiềng chặt. Khi đã thành thạo quen nhà quen đường, ông Hoàng có thể lái xe sát vỉa hè để liệng báo trước cửa nhà rất nhanh.
 Một "rao" báo trên 100 nhà, ông có thể bỏ chỉ hơn một giờ là xong. Để có những kỷ luật cho các chàng bỏ báo thiếu, đại lý báo đặt ra tiêu chuẩn, từ ngày đầu bỏ báo số nhà bỏ sót được quyền là 5 nhà. Dần dần bỏ lâu, số này phải giảm. Nếu số này cứ tăng cấp số cộng, một sáng đẹp trời chàng bỏ báo sẽ nhận được giấy cảm ơn cho nghỉ việc.
Đại lý nhật báo Mỹ còn cung cấp bao đeo trước ngực và sau lưng để đựng báo. Tựa hồ như các bao lựu đạn của các xạ thủ súng Trung Liên BAR hay phóng lựu M79 trong quân đội VN trước năm 1975.
 Bao túi này rất tiện cho ông Hoàng leo lên các tầng lầu cao ốc để bỏ báo. Khi ông Hoàng đến bỏ báo ở các chung cư, ông lái xe đậu tại parking, lần lượt phân báo hai túi trước sau. Báo hàng ngày mỗi túi đựng trên 10 số. Chủ nhật số báo dày và nặng, sức ông chỉ đeo được mỗi túi 4 số là oải rồi.
 Khi đã nạp báo vào túi, ông di chuyển đến cầu thang máy, bấm nút số tầng để đưa ông tìm số phòng bỏ báo. Các số báo được cột vào các tay nắm bên ngoài cửa ra vào, thân chủ dễ nhận. Mỗi sáng chủ nhật, ông Hoàng bỏ trên 100 nhà, kể cả 50 căn phòng trong một chung cư cao 8 tầng. Khi số báo cuối bỏ xong, đồng hồ đeo tay chỉ 6 giờ 15. Đó là những ngày cuối tuần lý tưởng đối với ông. Vì ông được ngủ bù suốt ngày, khỏi phải đến trường hay làm các công việc khác. Thường các thân chủ đặt mua báo năm, ít nhất cũng 6 tháng.
 Tiền mua báo được thanh toán trước với ban tài chánh của tòa báo. Nhưng nhiều khi gặp các sinh viên nước ngoài mãn học về nước, hay các chàng mất job, ông Hoàng thường được nhà báo đưa giấy đi đòi nợ. Thường thì các thân chủ này đã dọn đi nơi khác.
Nghề bỏ báo ở xứ Mỹ rất phấn khởi và vui vẻ, nhất là vào dịp lễ Giáng Sinh hay Tết Dương Lịch.
 Vào dịp này người đi bỏ báo thường được thân chủ lì xì. Mỗi sáng vào lễ giáng sinh, khoảng 20 đến 25 tháng 12. Đa số các thân chủ thường ký sẵn check cá nhân, để vào chỗ ông bỏ báo hàng ngày. Số tiền không nhiều, thường 5, 10 đôla.
 Đôi khi gặp thân chủ sộp, mua báo thâm niên, họ thường tặng thiệp chúc Giáng Sinh (Merry Chrismas and Happy New Year) kèm theo một tấm check 20 đôla.
 Một số bạn may mắn kiếm được job bỏ báo thùng hằng ngày tại các ngã tư lớn công sở hay siêu thị, có các thùng sắt đựng báo Mỹ hay Việt. Người đi bỏ chỉ việc đến đại lý nhận báo, đem lại xếp vào thùng là xong.
Bỏ báo hàng ngày được đại lý báo cho thặng dư 5, 10 số. Số báo này để bù vào thiếu sót hay bỏ lộn. Nhưng có đôi ngày báo nhận vừa đủ... nếu bỏ nhầm nhà, người đi bỏ báo phải bỏ 35 cents ra thùng báo mua bù vào. Nhờ vào thời gian bỏ báo, ông Hoàng cũng học được nhiều danh từ trên báo, số báo còn dư hàng ngày. Ông Hoàng thường phân phát cho anh em HO đọc cho vui.
 Nhiều bà vợ quý ông HO bạn ông, rất nôn nóng đợi số báo chủ nhật dư của ông, cắt các coupon đi mua đồ hạ giá.
Nhiều khi ông Hoàng nghĩ, thầm cám ơn nước Mỹ dân tộc Mỹ đã giúp đỡ và cưu mang dân Việt Nam tỵ nạn trong đó có gia đình ông. Các con ông nhờ chịu khó thuở ban đầu đến Mỹ, đã không quản khó nhọc, thức khuya dậy sớm. Vừa đi bỏ báo, vừa đi học.
Thấm thoát trên 10 năm đã trôi qua, hiện nay các con ông đã thành đạt. Đã và đang góp một phần nhỏ, hầu xây dựng một Hiệp Chủng Quốc ngày thêm giàu mạnh.
Trên đường đi “châm báo” cho mấy nhà vừa phàn nàn, ông Hoàng cười một mình. Ông đang nhớ lại câu chuyện tiếu lâm, cách đây gần 10 năm. Một cậu trai bạn của con ông, qua Mỹ ban đầu cũng làm nghề bỏ báo.
 Một dịp trở lại Việt Nam thăm mẹ, mẹ cậu ta hỏi con: "Ở bên Mỹ con làm nghề gì". Cậu ta trả lời tỉnh bơ: "Con làm kỹ sư xếp báo..."

LÊ VY HOÀNG

Tiểu Truyện Toàn “t“ Từ Texas




Tôi tên Trần Toàn. Thuở thiếu thời thường trú tại Thừa Thiên, trưởng thành thời tổng thống Thiệu. Tôi thích thể thao, thích thơ Trần Thiện Thanh,thích Thái Thanh, Thanh Thúy, Thanh Tuyền.
 Trở thành trai thời thượng, tôi thường tới trang trại tại Thủ Thiêm tìm Thu Thủy, tay trong tay thủ thỉ, thì thầm, trân trọng, thiết tha. Tôi thương Thu thủy, thư từ thề thốt, Thủy thương tôi thiệt tình, tấm tình trong trắng, thanh tao...
Tập thành thạo thao tác trong thao trường, tôi tận tụy từng trận tảo thanh, tham trận thắng Tết Thân thần thoại, thăng tiến, từng tháp tùng tỉnh trưởng, thanh tra tỉnh Thừa Thiên...
Thời thế tráo trở, tháng Tư ... tang thương...! 

Tôi tù tập trung tại Tân Trại, tỉnh Tuyên, ăm tối, thê thảm tới Tám Tám (1988). Tình Thu Thủy tan tác.
Từng tháng, từng tháng rôi thương tiếc tuổi trẻ tàn tạ trong tù. Tôi thao thức, trằn trọc, thui thủi, thẫn thờ, tìm từng tiếng thân thương trong tiềm thức, tưởng tượng Thu Thủy thỏ thẻ, tâm tình, thời trước Tết Thân. Thỉnh thoảng, tôi thảng thốt, thều thào, tâm thần tức tưởi, toan trốn tù ...
Tuần tiếp theo, tôi trấn tĩnh, tinh thần tỉnh táo, thôi thì từ từ tính toán ..!
Trước Tết Tám Tám (1988), tôi thoát tù, tới Texas. Trời thương ! Tôi tưởng thân tan từ tết trước. Tuy tiều tụy, thất thểu, thiếu thốn, tám tháng trời tại Texas, tôi tập thể thao, tập tạ, trở thành tươi trẻ toàn thân, tay to, tóc tốt.

 Thoát thân tù tội, tra tấn tư tưởng, tôi thấy từng tên thủ tướng, thủ trưởng , trưởng trại tù thật tầm thường, ti tiện!
Trước tiên, tôi tìm tin tức Thu Thủy, trầm tĩnh tìm tòi trên tờ Tuần Tin Tức, từng tên, từng thứ, từ tin thể thao tới tin thị trường tiêu thụ. 

Tìm thêm tờ Times, thấy tin tức thương tâm: tám tên tài tử trẻ túng tiền, tự tử tại Toronto, tối thứ tư tuần trước, tổng thống tính tăng thuế, tụi tù tống tiền, trốn thoát, trú trong town tại Texas.... Tằn tiện , tích tiền, tôi thuê thám tử thạo tiếng Tầu, tiếng Thái, tiếng Tây, truy tìm Thu Thủy từ Texas tới Toronto, từ Taiwan tới Tây Tạng. Tâm trí thẫn thờ, thấp thỏm...Tin Thu Thủy iêu tăm, thành thử tối trông trăng, tôi thổn thức, trăng tàn, tôi thở than . Tình Thu Thủy Trần Toàn, tha thiết trong tôi tựa Truyện Tình Thiên Thai trên trời !
Thôi thì tạm thời thôi tiếc thương , tôi take train, travel theo Tour từ Texas tới Tahoe, tới Tampa, tới Tennessee, thật thích thú. Theo Tour tiếp tục, travel tới Toronto, Tokyo, tới Turkey, tới tận Tahiti..! Tám tháng trời, thấm thoắt...!
Thăm thầy Thông tại Tampa (thầy thằng Tèo trường tôi thuở trước), thầy tiếp tôi trong ư thất , tường trắng toát. Thưởng thức trà Tầu thơm, thầy thôi thúc tôi tập theo thầy, thảo Thơ Tình. 

Tôi thưa: thơ tình thì tôi trao Thu Thủy, tình tan tác, tim trống trải, tứ thơ thất tán ! Tôi thử tìm từng tiếng, tạo thành truyện tếu, "toàn tê". Thầy Thông tán thành, tôi thấy thanh thản trong tâm. Thank thầy Thông .
Trước Tết Tân Tỵ, tôi thong thả,

Tình Thảo Tóc Tiên - Tư Thẹo
tại Texas
Trời tháng Tám, tiết Thu, thoảng từ tiệm Tầu tiếng tiêu thánh thót, trữ tình. Thảo
Tóc Tiên thủ thỉ:
- Thảo thiệt tình thương Tư !
- Thiệt thế " Tư thân Thảo từ thuở thiếu thời. Tư thương Thảo thành thực !
Tư Thẹo tỏ tình, thì thầm tha thiết. Thảo Tóc Tiên tức thời thút thít:
- Thảo tức thiệt, Thằng Tí Thộn theo Thảo, thấy Thảo thương Tư, trêu tức Thảo, to tiếng: "Thảo tóc thưa, tai teo, trán thẹo, tò te tí te ...!" Thảo thưa thầy Tám Thuốc Tễ (thằng Tí thường theo thầy tán thuốc), thì thầy tủm tỉm, trơ trẽn, tức thiệt, tức thiệt ...!
- Thiệt thế, Thảo" Tư Thẹo trợn trừng.
Tư Thẹo trước theo thằng Trâu Trắng tập thiền Tây Tạng tám tháng, từng tấp tểnh tính trở thành thám tử tìm tầu Titanic. Thấy Thảo Tóc Tiên thút thít, Tư tất tưởi, tóc tua tủa, tức tốc tới tìm thầy trò Tám Thuốc Tễ, Tí Thộn. Thảo tòn ten theo Tư...
Tiểu tử Tí Thộn thật ti tiện, Tư Thẹo thét to:
_ Tao ti tiện " Tí Thộn thét theo," Tư Thẹo tí tởn theo Thảo Tóc Tiên, tai teo, trán thẹo, tò te, tò te ...!"
- Thầy Tám Thuốc Tễ trơ trẽn trắng trợn ! Tiếng Thảo the thé, thằng Tí Thộn tồi tàn, trêu tao thì tao ....Thảo toan túm tóc thằng Tí Thộn thì tuột tay. Tư Thẹo tung tay tống trúng trán thầy Tám. Thầy Tám thụp thật thấp theo thế Tề Thiên thỉnh Tam Tạng, tẩu thoát !
- Trời! thằng tục tử tham tàn, tao thề tặng tí tiết !
Tí Thộn tiến tới, thuận tay thụi tới tấp Thảo Tóc Tiên, từ tai tới tim. Thảo té, tức thở, túi tiền tung tóe, trông thực thảm thương !
Tí Thộn, tay thọc túi thách thức...Tư Thẹo tọa thân theo thế Tào Tháo tế thần, tay trái thọc Tí Thộn .

 Tí Thộn tài tình tránh thoát. Tư Thẹo thẳng thừng tống tiếp. Tí thộn teo tởn, tưởng tiêu, trườn thân tạo thành thế Thám tử trèo tường, thét to "Tao tẩu!"
Thảo Tóc Tiên thích thú, thều thào: "Tư...ư thư..ơng ...!"
Tư Thẹo, Thảo Tóc Tiên, tay trong tay, tình tứ, từ từ, thong thả, thất thểu tìm tới tiệm...thuốc Tây !
Tí Thộn thua trận, tìm thầy Tám Thuốc Tễ than thở:
- Thưa thầy, tôi thua thằng Tư Thẹo trận trước tại tôi tương tư Thảo Tóc Tiên, tâm thần thảng thốt. Thầy tử tế, thí tôi tí tiền, tôi tập tạ, tháng tới tôi trả thù, thách thằng Tư Thẹo thi tài...!
Thầy Tám từ từ, thủng thẳng:
- Thế thì tốt ...! 

Tao tức thằng Tư thẹo tống tao trúng trán, tao toan tống trả thì tao thôi ! Tao té, tưởng theo tổ tiên tức thời! 
Tán thành tiểu tử tập tạ, tao tặng tám trăm. Tập thật tốt thì thắng, thua thì tao...thiến! Tao tìm thuốc tiên, tháng tới tao trợ thủ ...Thầy Tám tán thuốc tễ, trộn tam tinh, thịt trăn, tương, trứng, tôm, tỏi, thêm tiêu, trà Thanh Tâm, thành thứ thuốc ...thất tộc! Tí Thộn thoạt trông tim tím tưởng tiết trâu !
Thầy Tám tán thêm: Toa thuốc Trợ Tim từ thời thầy Tham Tán tòa thượng thẩm từng theo Tôn Thọ Tường truyền tới tao. Thuốc trợ tim thứ thiệt ! 

Thừa tướng triều Thành Thái thử thuốc, thấy tim tốt, tâm trạng thảnh thơi, tâu Thái Tử. Thái Tử tâu Thánh Thượng, Thánh Thượng thăng thầy Tham Tán thành Thượng Thư !
Thứ tư, Tí Thộn tới thăm Thỏ Thơm tán tỉnh tí tiền. Thỏ Thơm tuổi tý, tha từ trại tập trung trẻ theo Tầu tiêu thụ thuốc Tây, thích thằng Tí trẻ trung, trắng trẻo, tuy thộn ...Thỏ Thơm thấy Tí Thộn thao thao thì tố thêm:
- Tí thân thương...! Thằng Tư Thẹo trúng tám ...thiên, tiền thưởng trận tháng trước, tậu Toyota tung tẩy. 

Thỏ thấy Thảo Tóc Tiên tí ta tí tởn , theo Tư Thẹo tới tiệm thuốc Tây, tay thoa thoa trán Tư Thẹo, tay thọc túi thằng Tư tìm tiền trả tiệm thuốc, trông thật tục tĩu. Thỏ toan thét to :"thật tởm!", thấy thằng Tư trợn tròn thì Thỏ thôi, tức thiệt..!
Tí Thộn tiếp:
- Tháng tới Tí trả thù, trả thù thằng Tư Thẹo! Thầy Tám trợ thủ, Tí tất thắng. Thỏ thương!, Tí tập tạ từ tuần trước, thiếu tiền. Thỏ thương Tí thì ...thảy tàm tạm tí tiền. Tí thề trả thù, tháng tới ...!
Thỏ Thơm tặng Tí Thộn tám trăm.Trận tranh tài, Tí Thộn trả thù Tư Thẹo tại Trại Trâu, Texas.
Trời thanh thanh, tiếng trống tùng tùng, Ta, Tây, Tầu, từng tốp, từng tốp tới Trại Trâu từ trưa. Thiếu tickets, trọng tài tơi tả, tiều tiện tứ tung ...!
Thầy Tám Thuốc Tễ thổi trumpet thôi thúc trận trả thù. Thầy thao thức tập thổi trumpet từ tối trước. Thỏ Thơm tháo túi thuốc Trợ Tim từ tay thầy Tám, tiến tới thì thào:
- Tí...Tí thương! thoa thuốc.
Thuốc thum thủm, Thỏ Thơm thoa từ trên trán, thoa tai, thoa tóc, thoa tay Tí Thộn.
Toyota Tư Thẹo từ từ tiến tới Trại Trâu. Thảo Tóc Tiên thấp thỏm, trông trắng toát .
Thầy Tám Thuốc Tễ tỉnh táo tiến tới trung tâm Trại, thổi trumpet tám tiếng toe toe...Toàn thể, theo thứ tự , tạo thành tứ trụ thẳng tắp.
Tư Thẹo thoạt trông Tí Thộn tay tím, tóc tai thum thủm thì tởn tận tim. Thầy Tám thổi tiếp : tu ...tu ...

Tới tiếng "tu" thứ tư thì Tí Thộn theo thế Thăng Thiên, táng thẳng từ trên tới Tư Thẹo. Tư Thẹo tránh thoát, thận trọng từng tí, thằng Tí Thộn tận tâm trả thù. Thỏ Thơm thét: "tiến tới, tiến tới, Tí thương..!" Thảo Tóc Tiên tiếp theo: "thận trọng, thận trọng, Tư ....thương !"
 Tiếng trumpet thầy Tám Thuốc Tễ từ tu... tu thành toét...toét thì Tí Thộn, thuận tay trái, tống tới tấp Tư Thẹo.
 Tuy Tư thụp thật thấp, Tí thộn tống thùm thụp, trúng từng trái. Tư Thẹo té, te tua. Thầy Tám Thuốc Tễ thổi tiếp ...té...té, Tư Thẹo thều thào: "Tha tớ, tha...tớ, thiệt tình tớ thua..!" Tí Thộn thét to:
- Thua thì tao tịch thu Toyota, trả tiền thì tao trả, thiếu tiền thì...thôi!
Thỏ Thơm thích thú:
"Ta thắng, ta thắng ..!".
Thầy Tám thôi thổi trumpet, tủm tỉm: "Thuốc Trợ Tim thầy Tham Tán tòa thượng thẩm tuyệt thật...!"
Thỏ Thơm thả tóc thướt tha, theo Tí Thộn, thầy Tám tới tịch thu Toyota Tư Thẹo.
Thầy Tám thong thả từng tiếng :
-Ta thắng trận, tới tiệm Tầu tiệc to, thỏa thích, thưởng thức tôm tráng tương, trà Tầu Tam Tỉnh, tiền tao trả...!"
Tư Thẹo tái tê, thều thào: " Ta thà tự tử, tiếng tăm ta tiêu tan, thân ta tàn tạ...Trời..!"
Thảo Tóc Tiên thương Tư thua trận, thút thít:
- Tư thương ...thương! Từ từ tính toán, trận tới trả thù...!

 Tư tới thầy Thông Thái, tìm thuật thủ tiêu thuốc Trợ Tim thầy Tám Thuốc Tễ, thì ta thắng ...!
Thất thểu, tủi thân, tiếc Toyota, Tư Thẹo theo Thảo Tóc Tiên tạ từ Trại Trâu trong tiếng tiêu thánh thót, thảm thê, thoảng từ tiệm Tầu trước Trại ...

Tờ Tin Tức Texas tường thuật:
Thầy Tám Thuốc Tễ tương trợ Tí thộn trả thù Tư Thẹo. Tí thoăn thoắt tựa Tề Thiên, Tư Thẹo tuy to, thua trông thấy.

 Tiếng Thỏ Thơm the thé, tiếng trumpet thầy Tám, tiếng trống thôi thúc tài tình, Tí thắng trận. Tí Thộn tịch thu Toyota Tư Thẹo. Tư tiếc Toyota toan tự tử.
Tờ Thời Thế Tennessee thuật tiếp:
Tin từ Trại Trâu, Texas. Thầy Tám, tức Tám Thuốc Tễ tìm tòi tạo thứ thuốc Trợ Tim từ thuốc tễ, trộn thêm tôm, tỏi, thịt, tương, tam tinh, trà Tầu thành thứ thuốc thần thông.
Toa thuốc truyền từ triều Thành Thái tới tay thầy Tám, truyền tụng từ Texas tới Tennessee, tới tận Tòa Thánh.
Tờ Toronto Time thông tin:
Trận tới, Tư Thẹo, theo thầy Thông Thái tìm thủ thuật triệt thuốc Trợ Tim thầy Tám Thuốc Tễ, thách thức Tí Thộn tranh tài tại Toronto Tower, tháng tám, Trung Thu.
Tiền thưởng tám triệu, tính theo tiền Tầu. Tuy thị trường tiêu thụ thụt từng tháng, từng tuần, Trump tính tài trợ trận tranh tài thêm trăm triệu, tính theo tiền Thái.

 Tổng thống Tiệp, tổng thống Togo trù tính tới Toronto.
 Thị trưởng Toronto theo tin thất thiệt, thương thuyết tăng tiền ticket . 
Truyền tin trực tiếp từ Tower . Ticket ...tám tỳ, trừ thuế, tìm tại tiệm ta, tiệm Tầu, tiệm thuốc, tiệm tóc toàn Toronto.

Nguyễn Văn Luận

                                          

Một Nửa Này Vẫn Gọi Nửa Kia Ơi


Chỉ giận hờn thôi đã hết mười năm...
Rồi hiểu lầm, mất thêm mươi năm nữa!
Nếu khi xưa đừng vội vàng khép cửa
Đã chẳng xa nhau đến tận bây giờ

Treo tấm gương lên phủi lớp bụi mờ
Vẫn thấy chúng ta dại khờ năm cũ
Cái bận chia tay bằng lòng lầm lỡ
Đổi tình yêu cho hạnh phúc đời nhau

Để hôm nay khi sắp sửa bạc đầu
Mới hiểu được nửa đời ta đánh mất
Kể từ lúc góp trái tim chân thật
Vào bão giông tan nát buổi xa người

Một nửa này vẫn gọi nửa kia ơi
Chẳng mất nhau làm sao yêu nhau thế
Sao hiểu được trong long lanh giọt lệ
Hai nửa nhìn ra chẳng thể lại chia lìa .

      Ngô Tịnh Yên

Hạnh phúc không hề có shortcut


Bạn biết không, con đường tới hạnh phúc cuối cùng dài lắm! Để chạm vào
cái đích ấy, người ta phải đánh đổi bằng mồ hôi và cả nước mắt.
Có ai đó nói rằng, hạnh phúc là phải tranh cướp, giành giật!
Tôi thì chưa bao giờ nghĩ vậy bởi mỗi lần xem bộ phim nào có tình tiết chú rể và cô dâu đang bước vào thánh đường, bỗng dưng có người thứ ba đột ngột xuất hiện, cướp mất cô dâu/ chú rể rồi bỏ chạy mất, đám cưới tan vỡ, người ở lại bơ vơ với nỗi đau mất mát không gì có thể cứu vãn được, là bị ám ảnh.
Ai có thể đủ dũng khí và niềm tin để quên đi nỗi đau trong ngày trọng đại của cuộc đời ấy, một lần lỡ dở sẽ còn sang ngang nữa không? Bởi vì hạnh phúc không có shortcut.
Chưa bao giờ có con đường tắt để ai đó được phép đi thẳng tới hạnh phúc một cách nhanh chóng. Kiểu như chạy tới đám cưới và giật chú rể ra, hoặc đi bắt cóc cô dâu!
Bạn biết không, con đường tới hạnh phúc cuối cùng dài lắm! 

Để chạm vào cái đích ấy, người ta phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và quan trọng là bằng cả trái tim chân thành yêu thương dành cho người mình yêu.
Mỗi một hạnh phúc là mỗi bông hồng được ươm mầm và nuôi dưỡng trên trái tim hoen máu của những người đã gửi trọn niềm tin và tình yêu của mình.
Chỉ có những người chịu đau vì nỗi nhớ, chịu thương vì người mình yêu mới xứng đáng hái bông hồng hạnh phúc ấy.
Và, đừng quên rằng, để hái được nó, người sẽ thêm một lần rướm máu vì gai.
Vậy thì, nếu bạn không trải qua một quá trình dài vun đắp từng nền móng, gom góp từng viên gạch cho hạnh phúc của mình thì bạn không bao giờ có quyền và không bao giờ xứng đáng chen ngang cướp đi hạnh phúc của ai đó đã dày công ươm mầm.
Vì hạnh phúc chưa bao giờ nhẹ nhàng như một cái click chuột, và bạn sẽ có ngay "shortcut"!
Hôm nay, gửi tới các bạn đã yêu, đang yêu và sẽ yêu thông điệp này, tôi mong rằng các bạn sẽ vững tin để giữ chặt tình yêu của mình nếu có một ngày bão tố đến.

 Đừng sợ, vì một nửa thế giới là tình yêu đích thực và bạn không bao giờ chiến đấu cô đơn.

Mộc Diệp Tử