Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Phở 14 ở Paris


Chuyến xe buýt chở đoàn du khách đến Paris 13, ăn sáng ở quán phở bánh cuốn 14 của người Tàu ngay góc đường Tolbiac và đại lộ Choisy. Trời vẫn mưa phất phơ.
 Lạnh.Như đàn chim bước vào quán với những tiếng hót xa lạ, nhưng lại bắt gặp ngay sự đồng thanh tương ứng của một bà khách già ngồi sát vách bên hành lang thông ra sau bếp.
Bà reo lên: “Việt Nam hả, tôi cũng Việt Nam”. 
 Điều này chứng tỏ những thông tin tôi nghe trước khi đi sang đây từ trang web  tripadvisor.com chuyên đánh giá các điểm đến du lịch, quán toàn người Tàu không là sai lệch – nhận xét của ông khách trẻ có nickname là andi_and_thao, người ở Ulm, Đức.
Quán sớm chỉ có mỗi bà cụ. Thức dậy sớm, ăn phở sáng, bà chẳng khác nào một bảo tàng vật thể cho cái phi vật thể: lối sống Việt.Khi ngồi yên vị ở một góc quán trước comptoir, ngay cửa vào, lòng tôi bỗng dưng ngớ ra khi dòng nhạc bolero chảy vào:

“Ngược thời gian trở về quá khứ phút giây chạnh lòng
Bao nhiêu kỷ niệm bao nhiêu ân tình chỉ còn lại con số không
Ai thương ai rồi và ai quên nhau rồi trong suốt cuộc đời tương lai trả lời thôiNgày biệt ly chúng mình chưa nói hết câu tạ từ
Năm năm cách biệt năm năm mong chờ héo mòn tình nghĩa xưaNhắc đến thấy buồn tình kia ngăn đôi đường
Nhật ký đời tôi ghi thêm một lần thương...”

Về lại Việt Nam, mò vào internet – theo phong cách “nếu mà không biết thì ta google” – mới hay đó là bài Nhật ký đời tôicủa Thanh Sơn. Ăn phở nghe nhạc bolero ở một xứ cách quê nhà 
13, 14 giờ bay, giữa một khí quyển lạnh lẽo, cây trơ nhánh gầy, tự nhiên thấy quê nhà hiển hiện đúng mực.
Một người bán trong quán nói: “Nguyên liệu ở đây hầu hết mua ở Việt Nam”. 
 Một người bán khác nghe hỏi giả lơ bỏ đi vào sau quán.
 Đến khi nghe bình luận: “Bà này chắc ba Tàu”, mới vội vã lên tiếng bằng thứ tiếng Việt giọng lơ lớ, nhiều phát âm bị ngọng xác nhận gốc Tàu của bà.Coi kỹ nguyên liệu như tương cay, tương ngọt, nước mắm, đều thấy là hàng Thái Lan do Tang Frères nhập vào Pháp.
 Người Việt đã đánh mất cơ hội bán hàng cho vô số quán phở như thế trên thế giớ
Có thể nói, vị phở của quán góc đường này ở một nơi xa lắc cội nguồn, do những người không thuần Việt sản xuất, là OK.
 Đậm mùi hoa hồi đặc trưng của phở Việt, dẫu rằng hoa hồi là vị thuốc Bắc (Tàu). Nước dùng không được trong, chắc do bán đắt không kịp vớt bọt.
 Người ta càng bắt gặp quê nhà Sài Gòn hơn khi nhìn thấy đĩa giá sống cùng ngò tàu tươi rói trong cái lạnh quắt quéo của xứ này, mùa này. Chỉ tiếc tô phở châu Âu quá cỡ thợ mộc và không có trẻ em dành cho những người thực như miêu.
Khi chuyến xe buýt buổi trưa chở chúng tôi đi ngang quán, thì nó khác hẳn với cái vắng sáng sớm, Tây xếp hàng chờ bàn dài từ cửa ra hết hành lang trước quán.

 NGỮ YÊN

Cooking with Thuy Phan


Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Những đôi giày cao gót

 
Hôm nay, gót giày của em bị gãy. Em thường xuyên đi giày cao gót, nhưng đây lại là lần đầu tiên em gặp phải tình huống như thế. Và lại là với đôi giày ấy, món quà sinh nhật cuối cùng của một người đã tặng em cách đây hơn một năm.
Đôi khi, ký ức trở nên mờ nhạt dần, nhưng có những đồ vật vô tri vô giác vẫn nằm lại ở đâu đó, một cách vô thức như thứ bằng chứng đanh thép cho một điều gì đó đã tồn tại.
 Trong ngăn kéo, dưới đáy tủ, trên giá sách... người ta quên bẵng mất chúng, hay có lúc nào đó nhớ ra nhưng lại không nỡ đem bỏ chúng đi. Cứ như vậy, những điều từng đặc biệt bị phủ một lớp bụi quên lãng. Cho đến khi chúng biến mất vĩnh viễn. Khi ấy, người ta mới sực nhớ lại. Ký ức chỉ mờ
Có ai đó nói rằng, hai người yêu nhau, nếu chàng trai tặng cô gái một đôi giày thì hai người rồi sẽ chia tay. Em chẳng tin đâu, nghe thật phản khoa học. 
Chẳng qua đó chỉ là một sự tình cờ, một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
 Hay đơn giản người ta không hiểu vì sao cuối cùng lại rời xa nhau, nên đổ lỗi cho một sự việc vốn không có chút liên quan. Và rồi cất tiếng thở dài: "Uh, bởi đó là số phận". Em đã không tin.
Nhưng bây giờ em quyết định sẽ không cho người yêu của mình lúc nào đó tặng em một đôi giày. Có những đôi giày rất đẹp, nhưng khi đi vào chân lại đau đớn vô cùng.
 Có những đôi giày khi mới đi tưởng chừng rất dễ chịu, nhưng chẳng mấy chốc lại bị đứt quai, gẫy gót.
 Có những đôi giày tuy vô cùng chắc chắn, nhưng đi vào chân nhìn lại vô cùng thô kệch...
 Hoặc có những đôi giày mình rất thích, nhưng tiếc thay lại chẳng thể vừa chân.
Nhưng vẫn luôn có một đôi giày thực sự dành cho em, để đôi bàn chân nhỏ bé xỏ vào, và dịu dàng bước đi trong một ngày nắng rạng ngời.
đi, nhưng chẳng thế nào tan biến như đồ vật, chẳng thể nào có thể ném đi thật xa...

                                                                   Bích Ngọc

Suson Wong



Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Khi nào thấy


Khi nào thấy, trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông,
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi, bóng mát vốn quen dừng.

Khi nào thấy bị đời buồn gặm nhấm
Cần một lời tiếp sức để đi xa
Em hãy đến tìm tôi nơi bãi vắng
Biển tôi chờ, con sóng mãi ngân nga.

Khi nào thấy, trong lòng mang thương tích
Những vết thương vô ý tự gây nên
Em hãy đến tìm tôi, chiều tĩnh mịch
Tôi xin làm con suối tắm cho em.

Nếu cần nữa, tôi là hồ trên núi
Trong hoang vu, im lặng ngắm mây trời
Em hãy đến, chim thiên nga cánh mỏi,
Đậu yên lành trên mặt hồ tôi.


 Xuân Hoàng

Chuyện phiếm


 Vài điều khác thường trên báo 

Những lúc rảnh rỗi tôi cũng hay đọc báo, đọc lăng nhăng, nhật báo, tuần báo, nguyệt san, tạp chí... 
Đôi lúc không có báo mới, lại lười lái xe đi xin, đành nhai lại báo cũ. Hết chuyện để đọc, tôi đọc luôn cả rao vặt, nhắn tin và đọc luôn cả... cáo phó
. Trong một tờ báo cũ tôi đọc được một mẩu thông cáo vui vui, được viết như thế này:
Thông cáo: Giáo xứ Thánh: xxxx xxxx Vừa thành lập ca đoàn mới, chúng tôi tha thiết kêu gọi tất cả các ca viên cũ cũng như mới hãy nhiệt tâm tham gia ca đoàn để cùng chung tiếng hát, ca tụng Thiên Chúa.

 Xin liên lạc ca trưởng: Kỹ Sư Nguyễn văn P. Số phone: xxx xxx xxxx 
Giời ạ, thực tình tôi không hiểu giữa engineering và music có liên quan gì với nhau nữa, định gọi anh P. để hỏi, nhưng thấy ngài ngại lại thôi.
Rồi cũng trong những tờ báo cũ đó, tình cờ tôi đọc được một mẩu cáo phó rất “đáng nể” nguyên văn như sau:
Cáo Phó: Chúng tôi toàn thể gia đình họ Lý, vô cùng đau đớn thông báo cùng toàn thể thân bằng quyến thuộc. Cha, ông nội, ông ngoại của chúng tôi: 

Ông Lý bá N. Vừa qua đời ngày: 11-8-1990. Tại xxx xxx Hoa Kỳ
 Hưởng thọ 93 tuổi. Linh cửu được quàn tại: xxx xxx
 Trong lúc tang gia bối rối, nếu có điều chi sơ xuất xin tất cả quí vị niệm tình tha thứ.

 Tang gia đồng khấp báo.
- Trưởng nam: Tiến sĩ Lý bá H. Vợ và các con tại Hoa Kỳ
- Thứ nam: Dược sĩ Lý bá P. Vợ và các con tại Hoa Kỳ
- Thứ nam: Thạc sĩ Lý bá C. Vợ và các con tại Hoa Kỳ
- Thứ nữ: Kỹ sư Lý ngọc cẩm T. Chồng và các con tại Hoa Kỳ
- Thứ nam: Kỹ sư Lý bá V. tại Hoa Kỳ
- Thứ nữ: Cao học kinh tế Lý ngọc thu H. tại Hoa Kỳ
- Cháu đích tôn: Kiến trúc sư (sắp ra trường) J. lý

Ông cụ Lý này quả thật phúc đức đầy nhà, sống rất thọ, con cháu toàn là những người tài ba, lỗi lạc. Nếu không nhờ cái chết (đương nhiên) của ông chắc chả bao giờ tôi may mắn biết được người Việt ở xứ cờ hoa này lại có một gia đình thuộc loại khoa bảng cỡ đó. Đáng nể thật!
Thật không may cho tôi (thật ra cho thằng bạn tôi thì đúng hơn).

 Chưa hết “bàng hoàng” về cái cáo phó của gia đình cụ Lý thì đúng hai tuần sau, anh Đ, anh của thằng bạn thân lại chết bất đắc kỳ tử vì tai nạn xe.
 Anh Đ rất dễ mến, những lần đến nhà thằng bạn chơi, tôi vẫn thường gặp anh, anh xem tôi như em út trong nhà, tôi cũng rất quí anh, những lúc rảnh rỗi anh cũng hay trò chuyện với chúng tôi.
  Khi hay tin anh đột ngột qua đời, tôi buồn lắm. Tội nghiệp cho chị và hai đứa bé, tội nghiệp cho thằng bạn thân nữa. Gần nửa tiếng đồng hồ ngồi suy nghĩ, cuối cùng tôi mới viết được một mẩu phân ưu như sau:
Phân Ưu: 

 Được tin anh Hoàng cao Đ. vừa qua đời tại San Jose. Hưởng dương 49 tuổi. Chúng tôi thành thật chia buồn cùng chị và toàn thể gia quyến, cầu chúc hương hồn anh Đ được sớm tiêu diêu nơi miền cực lạc.
 Toàn thể gia đình họ Phạm thành kính phân ưu.
Trước khi đi đăng báo, tôi đưa mẩu phân ưu cho bác cả tôi xem thử (bác cả là bậc túc nho). Xem xong bác chả nói câu nào chỉ lắc đầu chép miệng. Hỏi mãi bác mới trả lời:
- Cháu viết phân ưu như vậy coi chừng người ta sẽ cười cho cả dòng họ Phạm nhà mình.
- Sao thế bác?
- Chữ hương hồn không thể dùng cho đàn ông được cháu ạ, cháu phải dùng hai chữ anh hồn hoặc anh linh.

 Hai chữ hương hồn hay hương linh chỉ dùng cho phụ nữ mà thôi.
 Nếu cháu muốn thì dùng chữ linh hồn cũng được vì chữ này dùng chung cho cả hai phái.
 Quỉ thần ơi! 
 Từ lúc cha sanh mẹ đẻ tới giờ, đâu có ai nói cho tôi nghe chuyện này.
 Tôi nào có biết phân ưu mà cũng rắc rối quá như vậy đâu.
 Thường thường người chết là yên, người sống coi vậy mà phiền phức à nghe 

                                             Thúc Sinh

Âm nhạc Bạn và Tôi