Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Con đường khoan dung


Chúng ta không thể nào có hạnh phúc, nếu trong tâm thức của mỗi chúng ta có quá nhiều ước mơ. 


Bất cứ ước mơ nào cũng làm cho đời sống của chúng ta đều đi bị hỏng đất. Ta có những giấc mơ làm giàu, giấc mơ làm những nhà tỷ phú.
Chính giấc mơ nầy đă đưa ta chạy đua về hướng ấy, và đă giết chết đời sống thanh thản và tự do của ta.

Không có nhà tỷ phú nào không kiêu hănh về tiền bạc, nhưng chính niềm kiêu hănh ấy, lại tạo ra những sự lo lắng, sợ hăi, nghi ngờ và bất hạnh cho họ.
Ở trên đời, không có nhà giàu nào bận rộn đối với áo cơm, nhưng họ rất bận rộn đối với cách cất giữ tiền bạc, họ lo lắng về sự mất mát tiền bạc và tài sản..

Những sự biến động bất chừng của thị trường chứng khoán, hay bất cứ những sự biến động nào, đều khiến cho họ ăn không ngon và ngủ không yên.
Trong tâm thức họ, những hạt giống nghi ngờ và đề pḥo`ng, chúng hoạt động hết sức mănh liệt và họ tuy ở trên tiền bạc, mà hạnh phúc hay b́nh an đối với họ quả thực là hết sức khan hiếm.
Có khi ta không ước mơ làm người giàu, nhưng ước mơ làm người có nhiều quyền lực trong xă hội.
Chính ước mơ nầy đă giết chết những tâm hồn thanh thản và tự do của ta.
Tâm kiêu mạn ở trong mỗi chúng ta thường làm sinh khởi những giấc mơ quyền lực cho ta và đưa ta chạy đua theo hướng ấy.
Ở trên đời không có nhà quyền lực nào thực sự có tự do. 


Và ở trong đời, không có người nắm quyền lực nào là không sợ hăi.
Ta có thể đặt câu hỏi rằng, ở trên đời, ai là người có nhiều sự sợ hăi, lo lắng và đa nghi nhất?
Trả lời chính xác cho câu hỏi ấy, chính là những người nắm quyền lực.
Tại sao?
V́i người đam mê quyền lực thường được dẫn khởi từ ḷng tham và tâm kiêu mạn của họ.Ḷòng tham thường dẫn sinh sự lo lắng và sợ hăi.
Ḷo`ng tham giết chết sự tự do trong đời sống của mỗi chúng ta.
Và tâm kiêu mạn thường dẫn sinh cảm giác cô độc cho ta và giết chết đời sống từ ḥa ở trong ta đối với mọi người.
Lại nữa, người nắm quyền lực, những hạt giống nghi ngờ hoạt động ở trong tâm thức của họ là vận hành thường xuyên và mănh liệt, khiến niềm tin tưởng của họ đối với mọi người bị xói ṃo`n.


Có đôi khi ta không ước mơ làm giàu hay ước mơ nắm quyền lực, nhưng lại ước mơ ḿnh sẽ là người đẹp hay ít ra ḿnh được sống với người đẹp.
Ước mơ ḿnh sẽ là người đẹp và được sống với người đẹp, đó là những ước mơ chung của tất cả chúng ta.

Nhưng, có những phương pháp nào giúp ta đạt được những ước mơ ấy ??
Biến ước mơ trở thành hiện thực chẳng đơn giản chút nào.
Có những khi ta chỉ đẹp thể xác, nhưng không đẹp tâm hồn, hoặc có khi ta chỉ đẹp tâm hồn, nhưng không đẹp thể xác, hoặc có khi ta không đẹp thể xác mà cũng không đẹp luôn cả tâm hồn và có những khi ta vừa đẹp thể xác và đẹp luôn cả tâm hồn.

Ta muốn đẹp thể xác, các Thẩm mỹ viện có thể giúp được cho ta, nhưng ta muốn đẹp tâm hồn, th́ không có bất cứ Thẩm mỹ viện nào có thể giúp ta nổi.
Ta muốn có một tâm hồn đẹp, th́ tâm hồn ta phải có đầy đủ bốn chất liệu
Từ, Bi, Hỷ, Xả.
Ta có Từ là ta biết chăm sóc nỗi đau của ḿnh và người khác, khiến cho những nỗi đau ấy không loan lỗ ra trên mặt ư thức, cũng như trên những biểu hiện thực tế của thân và ngữ.
Ta có ḷng Bi là ta biết làm giảm và triệt tiêu khổ đau của ta và người, không phải chỉ ở mặt hiện tượng mà ở mặt bản chất; triệt tiêu không phải chỉ mặt biểu hiện của ư thức mà ở mặt tích lũy của tâm thức.

Ta có ḷng Hỷ là tâm ta không có những hạt giống khoe khoan những ǵ tốt đẹp của ḿnh và tật đố hay ganh tỵ đối với những ǵ tốt đẹp của người.
Ta biết khắc phục những thấp kém nơi ta và tùy thuận với những tốt đẹp của người.

Ta có ḷo`ng Xả là ta có hành động để giúp người, nhưng tâm không hề thủ lợi, không hề khởi lên những ư niệm về cái tôi và cái của tôi.
Bốn chất liệu :Từ, Bi, Hỷ, Xả nầy sẽ tạo nên một tâm hồn và đời sống cao đẹp cho ta, không phải chỉ khi ta thức mà cả khi ta ngủ, không phải chỉ trước mặt mọi người mà cả sau lưng mọi người, không phải chỉ nơi nầy mà cả nơi kia, không phải chỉ đời nầy mà cả đời khác nữa.

Như vậy, Từ, Bi, Hỷ, Xả là chất liệu tạo nên cái đẹp cho ta từ nội dung đến h́nh thức, từ thân thể đến tâm hồn.
Cái đẹp ấy, chính là cái đẹp của chân thiện và chân mỹ.
Ta chỉ ước mơ mà không có phương pháp thực hiện, th́ những ước mơ của ta chỉ là hăo huyền.
Hạnh phúc đến với ta chỉ là những kết quả của ước mơ. Kết quả ấy chỉ xẩy ra cho ta khi nào ta có một tác nhân và tác duyên lành mạnh.


Tác nhân lành mạnh là tâm cao thượng và trong sáng nơi ta; tác duyên lành mạnh là thầy ta, là những thiện hữu tri thức của ta đă tác thành và hỗ trợ cho ta khiến cho tâm từ bi, tâm hỷ xả nơi ta càng lúc càng phát triển lớn mạnh làm dẫn sinh hoa trái của hạnh phúc.
Hoa trái hạnh phúc đích thực chỉ có mặt, khi tâm ta đă có đầy đủ chất liệu của khoan dung và độ lượng hay trí tuệ và từ bi.

Thích Thái Ḥa

Mảnh vỡ

Buổi sáng,

“Tại sao mày vụng về vậy, làm vỡ cả chiếc bình quý của tao, mày có biết nó đắt lắm không, mày đền được không, cái thứ osin như mày suốt đời chẳng mua trả nổi…”
Tiếng quát the thé từ trong nhà vọng ra rất rõ khiến anh sững người, là cô đó sao, cô gái dịu dàng mà anh hằng ngưỡng mộ và một lòng yêu, sao hôm nay giọng nói êm ái đã thay đổi khác hẳn âm sắc đến thế, có lẽ không phải….
.Một chút hẫn hụt, anh định quay ra, nhưng……có một điều gì đó thôi thúc khiến anh lại muốn ghé mắt nhìn vào ngôi nhà….và anh hy vọng….
“Mày dọn nhanh cho tao, để lại mảnh bể nào là chết đòn với tao, con khốn nạn chết bằm..”
“Thưa cô, không phải tại con, vì gió mạnh quá khiến cái màn vướng vào nên…”

“Mày còn già hàm hử, khóc cái gì, có tin tao vả tét mồm mày ra không?”
Anh đưa mắt nhìn vào trong, thấy con bé osin đang nức nở khóc, lúi cúi nhặt những mảnh pha lê vỡ của chiếc bình đang vung vãi trên nền nhà, gió vẫn còn thổi phần phật như muốn giật tung cái rèm cửa sổ
Còn cô, tay chống nạnh, mắt như trợn ngược, gương mặt hung hăng dữ dằn cáu gắt trong rất đáng sợ khác hẳn hình ảnh anh thường thấy, đang hằm hè như muốn hành hung con bé osin bé loắt choắt như cái kẹo kia…

“Mày liệu đấy, cái đồ nhà quê, định phá của nhà tao đấy hẳn, tao nói cho mà biết, tháng này khỏi có lương, trừ lương mày mấy tháng cũng chưa đủ tiền tao mua cái bình…”
“Cô ơi, đừng cô, con xin cô, mẹ con ở quê đang cần tiền mua thuốc…”
“Mặc kệ mẹ con mày chứ, nghèo thì chết, mắc gì đến tao…”
Anh bàng hoàng không còn tin vào tai mình, anh không còn nhận ra cô gái dịu dàng đáng yêu ngày hôm qua còn e lệ hiền dịu bước đi bên anh, bàn tay định nhấn chuông bỗng buông thõng xuống, có một điều gì đó đang vỡ ra trong anh, đau nhói….
Buổi tối,
“Bà ấy tội quá, chắc là nghèo lắm, cho bà ấy ít tiền anh nhỉ, thương quá…”
Nhìn cô móc ví lấy tiền cho bà già ăn xin mà lòng anh khô lạnh, trước mặt anh bao giờ cô cũng rất thuỳ mị dịu dàng đáng yêu, giàu lòng nhân ái và anh đã yêu cô bởi những điều đó.
Nhưng cái sự thật mà anh chứng kiến sáng nay ở nhà cô đã khiến mảnh hồn anh ứa lệ, mảnh vỡ trong lòng anh mỗi lúc càng tả tơi.

  Nét dịu dàng nhân ái của cô giờ trong mắt anh đầy giả tạo đến mức lòng anh khô cạn, anh rút điếu thuốc rít từng hơi để dằn lòng mình xuống, anh thẩn thờ đăm chiêu nhìn cô đầy khó hiểu….
“Anh, hôm nay anh sao vậy, anh mệt sao?”
Đưa cô trở về căn nhà ấy mà lòng anh buốt lạnh, mảnh vỡ cứa vào lòng anh đau nhói, có lẽ từ ngày mai anh sẽ không đến ngôi nhà của cô nữa, tình yêu của anh dành cho cô cũng đã theo mảnh vỡ vô tình rơi lả tả
. Không hôn cô như mọi lần, anh quay đầu xe phóng thẳng vào màn đêm!
Cô gái thẩn thờ nhìn theo, lòng dấy lên bao câu hỏi :Tại sao??..
.Cô cảm thấy giận anh, ừ, ngày mai cô sẽ giận anh cho anh phải năn nỉ….
Chỉ có tiếng thở dài của ánh đèn đường vàng vọt hiu hắt trong đêm đáp lại………….
Vâng, ngày mai……

Hương Xuân

Nghe clip Hiền Thục -


Đẻ Bọc Điều

Nhìn tên người gửi thư, chưa xem hình, tôi mường tượng lại cái dáng dấp gầy gầy, gương mặt bầu bĩnh với đôi mắt tròn xoe của cô bạn thuở còn cặp kè nhau mỗi tối để ra ngoài “phường” tập hát tập múa. Mở thư, nhìn tấm ảnh, tôi hơi khựng, vẫn mái tóc “bum bê”, vẫn đôi mắt to tròn nhưng thiếu vắng nụ cười hình như luôn ở trên môi người bạn năm xưa.
Bao nhiêu năm trôi rồi nhỉ, lâu, thật lâu lắm rồi tôi mới được nhìn lại hình ảnh của người bạn thuở thiếu thời. Thời gian, hoàn cảnh sống dễ làm thay đổi hình dáng lẫn tính tình của một người.

Hình Hương chụp đứng tựa gốc cây, trông cô đơn, lạc loài, chán nản làm sao ấy. Cái dáng khoanh tay, không có lấy được nụ cười mỉm chi, mắt buồn tênh, tất cả như cô đang cố ôm giữ chút gì đài các còn lại của mình.
Ngắm nghía tấm ảnh một chốc tôi mới đọc từ từ từng những dòng chữ của Hương.
Tôi đoán không lầm, Hương đang sống cuộc sống tạm bợ ở Sài Gòn, chờ người mới yêu-mới quen thì đúng hơn, làm giấy tờ bảo lãnh qua Pháp.
Hương kể, “H. quen được anh này, dân ở Pháp về làm ăn, hai đứa làm giấy tờ rồi ảnh sẽ bảo lãnh H. qua Pháp sống theo diện vợ chồng”.


Hương đã ly dị hơn mười năm, hai đứa con ở với Hương, còn chồng cũ của Hương chỉ thăm viếng theo luật của toà chỉ thị. Tôi không ngờ cuộc sống lứa đôi của Hương buồn đến vậy, chia tay sớm như vậy Hương rất thân với tôi trong một khoảng thời gian ngắn, khi hai đứa cùng bị bắt đi múa hát sau năm 1975 theo chương trình “thiếu nhi quàng khăn đỏ” mắc dịch của phường khóm đưa ra, bắt những đứa con nít ở tuổi 10-14 như chúng tôi phải múa hát cho thật hay để đi thi với phường, quận khác.


Tôi trốn chui trốn nhủi nhưng vẫn bị lôi ra phường tập múa mỗi tối sau giờ cơm chiều hết hơn năm trời.
Riêng Hương, lúc đó là một “cục vàng” của phường vì giọng ca của Hương có triễn vọng đem tiếng tăm lại cho phường, quận (chẳng biết để làm quái gì). Hương được đám thanh niên đoàn đảng trong khu phố chúng tôi ở “chăm sóc đặc biệt”; luyện giọng, chọn bài hát cho Hương để đem Hương đi dự thi giải thành phố.

Gia đình của Hương là dân “tư bản”, rất khá giả trong khu phố nên bị để ý đến tài sản và từng hành động. Ba Mẹ Hương sợ con mình phải khổ, phải bị đưa đi kinh tế mới nên không có cách nào khác hơn là phải chiều chuộng, hối lộ và nghe theo lời của bọn công an luôn chầu chực ra vô nhà của Hương, hầu cho gia đình được yên thân phần nào và tài sản đừng bị lấy mất hết.
Bọn chúng tôi, ở cùng khu phố, bị tập họp lại chung một nhóm, tối nào cũng gặp nhau nên ngoài việc múa há, còn lại là tha hồ tán dóc và cặp bạn với nhau. Không những có giọng ca thánh thót hay nhất trong khu phố, Hương còn có gương mặt xinh xắn như con búp bê. Hương đi đâu cũng được người chung quanh ưu đãi chiều chuộng. Tôi không ngoại lệ, rất thích Hương, chúng tôi hay thủ thỉ với nhau chuyện lớn chuyện nhỏ của nhóm.

Bọn con trai cùng nhóm thích trò chuyện với Hương hơn tôi, chúng hay rủ Hương đi chơi chung như đi ăn chè, chạy xe đạp chung đến chỗ tập múa. Nhóm chúng tôi đi đâu cũng chỉ có một đứa con trai thủy chung đi phía sau và trò chuyện với tôi là Phiên.
Với người chung quanh được yêu chuộng như thế, trong gia đình Hương cũng được cưng chiều từ bé vì gia đình Hương ai cũng bảo nhờ Hương mà mọi người trong nhà được sung sướng lây.

Tôi nghe kể trước khi Hương ra đời, gia đình Hương rất nghèo khó, Ba Mẹ Hương đã có bốn người con trong căn nhà nhỏ ở tận cùng ngõ hẽm của xóm. Khi Hương được sanh ra, Hương đã đem đến sự thay đổi tốt lành cho Ba Mẹ Hương. Cô bạn tôi khi chào đời đã nằm gọn lỏn trong cái bọc chưa vỡ mà các bà mụ, bác sĩ bảo là “bọc điều”.
Không biết có đúng theo lời của Ông Bà xưa để lại không, chỉ biết rằng Hương vừa sanh ra là một tuần sau đó Ba Mẹ của Hương trúng số lô độc đắc.

Tôi không biết số tiền trúng là bao nhiêu, nhưng đã đủ để Ba Mẹ Hương xây căn nhà bốn tầng lầu khang trang, mua xe hơi, vòng vàng, mở tiệm buôn bán, còn lại để dành trong nhà băng và các anh chị em của Hương được ăn sung mặc sướng bao nhiêu năm kể cả sau khi Sài Gòn bị thất thủ và đại đa số dân Sài Gòn lâm vào cảnh thiếu ăn.Hương càng lúc càng được đám thanh niên cầm đầu trong đoàn-đảng kéo theo nhịp điệu thi đua ca hát đang ồ ạt phát ra thời đó, năm 75-77.
Cứ thế, cái số “đẻ bọc điều” của Hương vẫn theo Hương đều đều. Được gia đình cưng chiều, được bạn bè yêu thương; thời cuộc mới thay đổi sớm chiều, còn bé tí mà Hương đã có “địa vị” trong khu phố với giọng ca trời phú. Cuộc sống của Hương trong những ngày tháng mà tôi cho là “đói khổ” của tôi, lại là cuộc sống vàng son. Hương chưa biết ăn độn, Hương chưa có một chiếc áo cái quần nào vá vai, vá tay, vá lai, vá đùi như quần áo của tôi.

Những ngày tháng trẻ thơ của Hương cũng phai phôi dần, xa bọn chúng tôi dần sau hơn một năm hát hò trong khu phố nhỏ. Hương trở thành “ca sĩ” và trở thành thiếu nữ tập tễnh trong tình yêu sau khi đoạt giải nhì giọng ca “thiếu nhi thành phố”. Đúng lý ra Hương đã bị tuột xuống hạng ba nhưng cô bé có triễn vọng hơn Hương xui xẻo, bị đau ngay hôm thi hát, thế là lần nữa dầu hên nhưng mọi người vẫn vui vẻ hãnh diện lãnh giải và loáng thoáng đâu đó cái câu “đúng là số đẻ bọc điều” lại vang lên.


Tôi ít gặp Hương, thỉnh thoảng chỉ thấy bạn mình phóng xe gắn máy cùng một người thanh niên lạ mặt. Tôi đã tròn mắt không tin khi nghe đồn “Hương thay bồ như thay áo” khi Hương mới mười lăm tuổi. Những sự đồn đãi không tốt đó không những làm cho Hương bị “mất giá trị” trước đám thanh niên cùng khu phố, trái lại, họ càng theo đuổi Hương hơn bao giờ hết.
Cho đến một ngày, khi Hương được mười sáu tuổi, một thanh niên dáng vẻ rất đẹp trai-con nhà giàu (học giỏi hay không tôi không rõ), được Hương rất hãnh diện cho chở về nhà, về khu phố của chúng tôi và giới thiệu đó là người yêu của Hương.
Người yêu của Hương đúng như cái dáng vẻ, khi có dịp gặp nhau, tôi nghe Hương kể gia đình anh chàng rất giàu có, con trai một, học chung lớp với Hương nhưng lớn hơn Hương một tuổi và yêu Hương “kinh khủng”. Còn gì hơn nữa, cuộc sống của Hương như luôn có vải lụa điều lót từng bước chân nàng đi.

Từ bé cho đến lớn, Hương chưa từng trải qua một điều gì phải phật ý; đến cái tuổi biết yêu lại yêu và được yêu bởi một người con trai (trong mắt đa số bọn con gái cùng tuổi thời đó mong ước) giàu có đẹp trai, hoạt bát vui vẻ. Hai bên gia đình thật xứng với câu “môn đăng hộ đối”, đẹp đôi. Và cuộc đời cứ thế mà trôi êm ả cho Hương.

 Những ngày Hương bận rộn với người yêu, tôi cũng bắt đầu biết mơ mộng, biết nhịp đập của trái tim mình đã khác lạ khi “người ta” tỏ lời xa xôi, tôi lại bận rộn với những chuyến vượt biên nên hầu như không liên lạc với Hương nữa. Hương lập gia đình ngay sau khi xong trung học.
Đám cưới của Hương tôi cũng không được mời vì Hương tưởng tôi đã rời khỏi Sài Gòn. Tôi chỉ biết hai vợ chồng Hương sau đó sống trong căn nhà khang trang do Cha Mẹ chồng Hương tậu riêng cho hai người, cuộc sống lứa đôi của Hương rất hạnh phúc, theo lời kể của người bạn cùng nhóm ngày xưa, kèm theo câu cố hữu “Hương sướng thật, đúng là số đẻ bọc điều”.


Ngày tôi rời khỏi VN, Hương cũng không hay, chúng tôi mất liên lạc mãi cho đến cách đây hơn một năm tôi ngạc nhiên khi thấy trong hộp điện thư của mình có email của Hương.
Tôi vẫn tưởng Hương còn sống trong nhung lụa, còn hưởng hạnh phúc bên chồng con, nhưng không, thực tế hoàn toàn khác với sự suy nghĩ của tôi. Cái “bọc điều” của Hương đã bị xé rách mất vài miếng. Hương đã ly dị thật lâu vì cả hai không còn thấy thích hợp với nhau trong cuộc sống nữa. Hương viết, “có lẽ Hương và Tùng lấy nhau lúc còn quá trẻ, cuộc sống thay đổi, con người thay đổi, Hương không chịu được tánh trẻ con của Tùng khi cần Tùng giữ một số trách nhiệm cho gia đình”.

Hương kể và Phiên cũng viết thư cùng lúc kể (cả hai tìm cách liên lạc với tôi cả bao năm trời), Hương và Tùng đều “bung” ra khỏi mái ấm đi tìm người yêu mới. Tùng càng lúc càng bê tha trong công việc mà Phiên bảo tôi “phần lớn là do xã hội hiện tại”.

 Mỗi lần công ty có mối làm ăn, phải đi họp hành với các “mối” là phải vào quán nhậu sang trọng, và không những chỉ có thức ăn thức uống hảo hạng đãi khách hàng mà còn có những cô gái “chân dài” trẻ măng xinh xắn phục vụ “tận tình” nơi phòng riêng sau đó.
Dần dà Tùng theo thói quen, cùng khách hàng bàn chuyện làm ăn theo kiểu đó và vắng mặt không về nhà cho đến sáng hôm sau một cách thường xuyên hơn. Kết qủa, Hương và Tùng chia tay. 


Hương phải bán căn nhà chia tài sản vì Tùng không làm ra tiền và Hương từ lúc lấy chồng chưa hề phải đi làm. Ba Mẹ của Hương cũng không tài nào giúp được con vì cạn sạch tiền cho hối lộ, cho những buôn bán lỗ lả và thêm vào là một ông qúy tử nghiện ngập đã ngốn hết số vốn còn lại.
Nghe đâu Ba Mẹ Hương đã phải bán căn nhà để trả nợ cho ông ấyTôi đọc thư Hương, đọc thư Phiên mà buồn buồn. Hương không kể tôi nghe rằng Hương hiện tại cuối tuần nào cũng vào bar, vào vũ trường tìm vui đã nhiều năm, trong dịp đó cô bạn tôi đã gặp anh chàng nào lạ hoắc nay sắp sống chung với Hương bên Pháp danh nghĩa chính thức là vợ chồng.


 Phiên kể tôi nghe, “nhìn Hương lao mình vào cuộc sống tạm bợ mà tội nghiệp. Phiên biết chắc Hương không yêu ông ta nhưng Hương muốn có cuộc sống sung sướng như xưa, có ai mà muốn ở lại VN nhất là cuộc sống của họ càng lúc càng xuống dốc.”
Phiên còn kể khi Hương bắt đầu bước chân đi làm, với nhan sắc của Hương, Hương đã được vài người đàn ông có chút quyền thế trong xã hội VN sau này đưa đón nhưng chỉ lợi dụng tình cảm và xác thân của nàng. Hương bị đẩy ra khỏi cái lồng son, bị đẩy ra khỏi cái bọc điều, chới với giữa dòng đời, không biết xoay trở làm sao ngoài dựa dẫm vào những người đàn ông mà nàng tưởng là yêu thương nàng hết mực.
Tội nghiệp cho Hương.

Tôi không biết cái bọc điều của Hương không còn “linh nghiệm, hay vì sống dưới chế độ Cộng sản, sống trong xã hội đầy lọc lừa, buông thả hiện tại, bọc điều nào rồi cũng bị rách bươm như cái giẻ rách?


Qua thư Phiên, tôi được biết cô bạn nhỏ một thuở như con chim vành khuyên trong lồng son nay buồn như lá mùa thu vì trải qua những muộn phiền bị lừa đảo, Hương sống buông thả, tập tành uống rượu bia có khi say khướt mỗi cuối tuần.
Một Hương líu lo rạng rỡ nay ngồi nơi vũ trường thường xuyên đến thâu đêm và ngày ngồi chờ người chồng mới bảo lãnh qua Pháp với hy vọng cuộc sống bình yên hơn, vui vẻ hơn và sung sướng hơn.

Tôi cũng hy vọng, cũng chúc phúc cho Hương được người chồng mới yêu thương nàng hơn, lo cho nàng đầy đủ hơn; chỉ là không biết tương lai của hai đứa con nàng sẽ ra sao, chúng đã hơn mười tám tuổi, không hiểu rồi Hương có đem con theo được với nàng trong cuộc sống mới hay lại Mẹ một nơi con một nẻo.
Không biết cái số “đẻ bọc điều” của Hương rồi sẽ ra sao, mong cái bọc điều của Hương được vá lại, bọc nàng lại trong êm ấm, hạnh phúc cho đến hết cuộc đời còn lại của nàng.

PTL

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Có một ngày


Có một ngày
Gió thôi hát chông chênh
Hoa nhỏ bên sân
Thôi lời tình khờ dại
Và mùa đông...
Nắng hanh cho ấm lại... trái tim...
Có một ngày trong ký ức im lìm
Những kỷ niệm... không là day dứt nữa
Trăng hẹn thề sẽ chỉ còn một nửa
Lãng quên người... quên lãng cả "yêu em"
Có một ngày
Đêm trở lại dịu êm
Trong giấc mơ
Trong vần thơ
Cũng không còn trăn trở
Bàn tay quen không chạm vào nỗi nhớ
Sóng chẳng gầm gào và biển cũng bình yên

Có một ngày
Ừ, sẽ có một ngày...
Anh sẽ quên và em cũng sẽ quên
Sẽ chẳng ai đớn đau khi nhìn thấy đối phương bật khóc
Sẽ không khát khao một lần thôi..được hôn lên mái tóc
Sẽ không khát khao một lần thôi lại được ôm trong vòng tay dáng vóc
Sẽ chẳng nghĩ ngợi gì khi nhìn người đi bên cạnh người yêu....

Có một ngày
Chẳng ai quan tâm đến ai nhiều
Em sẽ không hỏi anh: "Giờ anh đang ở đâu?"
Và rằng:"Anh có đang hạnh phúc?"
Có một ngày!
Sẽ chẳng còn quan tâm đến nhau trong mọi lúc
Em là am và anh chỉ là anh...
Sẽ có một ngày em không khóc niềm hạnh phúc mong manh
Và sẽ chẳng xót xa với nụ cười héo hắt
Đêm dần qua trăng rơi nghiêng đáy mắt
Em chờ...!
Giọt buồn nào là nuớc mắt của đêm?

 Hải Yến.


Gam Màu Cuộc Sống


Ngày xưa, thầy thường nói với em về gam màu cuộc sống.
Thầy chỉ tay về phía màu đỏ của mặt trời và bảo đó là gam màu của đam mê, chỉ tay về phía màu xanh của cỏ cây và bảo đó là gam màu của hi vọng, ngước nhìn bầu trời để thấy màu trắng của mây là màu của hạnh phúc và màu vàng của nắng là màu của yêu thương.
"Nhưng nếu là màu thì phải pha trộn được chứ ạ?".
Em thắc mắc hỏi lại. Thầy cười....
Rồi tới một ngày, thầy dẫn em đến một nơi mà em chẳng thể nào quên được. 

Nơi ấy có những đóm lửa âm ỉ cháy trong rừng cây đã bị thiêu đen rụi, có khói bay ngụt trời
- Phải, thầy đã dẫn em đến trước một bức tranh về chiến tranh để chỉ cho em biết sự pha trộn những gam màu của cuộc sống.
- Em đã thấy màu đỏ của máu nổi trên màu đen của khói lửa và nhạt nhòa dần trước màu xanh thấp thoáng của bầu trời trong cảnh đau thương.
-Đáng lẽ ra thầy đã có thể cho em thấy những gam màu tươi sáng hơn nhưng thầy đã làm điều ngược lại.
Thế mà, em lại thấy những gam màu trong bức tranh kia mới là gam màu đẹp nhất bởi trong màu đen của cuộc đời người ta đã nhìn và giữ được màu xanh của sự sống.
Cho tới bây giờ em mới nhận ra rằng ai cũng có một bức tranh cho riêng mình, sáng hay tối, đậm hay nhạt, rực rỡ hay dịu êm đều nằm trên cây cọ của bàn tay mình.
Cảm ơn thầy!


-Alexandra Kim

Tôi, Em Và Mưa


Cho đến bây giờ, tôi vẫn thường đến thăm em vào mùa mưa. Người thiếu nữ năm nào đã trở thành cô giáo.
Thường thì tôi ngồi im lìm, nhâm nhi tách trà dành cho khách, lâu lâu liếc nhìn. Em ngồi đối diện tôi qua chiếc bàn có chiều rộng quá khổ. Người thợ mộc vô danh nào đó đã cố tình tạo 1 khoảng cách giữa em và tôi trong chiều mưa này. Thấy đó mà xa xôi, nhạt nhòa như những cơn mưa của tôi thời thanh niên, như những cơn mưa của em thời thiếu nữ...
Lại bâng khuâng nhớ câu thơ:

"Thuở làm thơ yêu em
Trời mưa chưa ướt áo..."

Tôi xin cám ơn nhà thơ đã vì tôi mà viết một câu tâm đắc. Quả tình, những cơn mưa bay ngang thời 20 tuổi, chưa thể làm ướt áo, cho dù là mưa duyên mùa hạ hay mưa dầm mùa đông.

Bởi lẽ, thành phố của em có quá nhiều mái hiên người!
 Cho nên mưa chỉ là cái cớ để 2 người giả bộ co ro đứng gần nhau.
Làm sao ướt áo?
Và làm sao những bài thơ viết trong đêm tàn, nghiêm vần chỉnh điệu cho được?
Ôi chao  , những bài thơ nhòe nhoẹt mưa bay, lời-ý vụng về mà tôi cố tình bỏ quên trong tập sách, năn nỉ em cho mượn, chẳng đọc bao giờ. Mượn cho có lý do đem trả.
Và cũng từ những cơn mưa ân huệ đất trời ban phát... hình như chúng ta yêu nhau. Trong sạch như nước mưa, nồng nàn như đêm tối...
Để rồi những mùa mưa phiêu bạt, hình như ta xa nhau, xa nhau cho tới khi tôi thảng thốt biết mình đã mất em vĩnh viễn.
Em đã không đợi chờ mưa, đợi chờ tôi !?

Cõi trần gian này có quá nhiều mái hiên trú mưa, nhưng bây giờ tôi biết tìm đâu ra mái hiên ngày trước để được gần em đôi phút.
Sự đời xoay vần, những ngôi nhà đã thay ngôi đổi chủ, tôi trách gì em đã quên mái hiên xưa?
Quên những cơn mưa thời trẻ tuổi
Chiều nay, cơn mưa đầu mùa hạ lại xui tôi đến tìm em.
Nhưng chỉ để hoài niệm về 1 hình bóng cũ, tôi tự làm 1 cuộc phân ưu cho mối tình đầu của mình, có mưa làm nhân chứng, có em ngồi kia, khuôn mặt đàn bà đẹp, phảng phất 1 dung nhan quá khứ...

Trời mưa chưa ướt áo..."
 
Tôi xin mượn những cơn mưa đã rơi trên đời tôi, trong suốt quá trình rong ruổi, làm quà tặng cho em, thay thế những bông hồng mà thủa đó tôi chưa đủ lich lãm gởi em.
Cám ơn mưa, cám ơn em và cám ơn người làm thơ. Để khi tiễn biệt nhau về, tôi vẫn thầm đọc:

"Thuở làm thơ yêu em

                  Lê Nhược Mai