Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Nghe NS Trịnh Nam Sơn



Tháng 4 / 1975, chàng thanh niên Trịnh Nam Sơn theo gia đình người chị gái đi di tản và đã đến ở đảo Guam một thời gian ngắn rồi sau đó đến Hoa Kỳ theo diện tị nạn.
Cũng như bao nhiêu người Việt mới nhập cư lúc đó, với vốn tiếng Anh rất hạn chế, Trịnh Nam Sơn trải qua rất nhiều công việc lao động chân tay để kiếm sống.
 Anh không nề hà việc gì, từ rửa xe hơi, rửa bát đĩa ở nhà hàng hay theo những tàu đánh cá lên tận vùng Alaska băng giá đánh bắt cua biển dài hơn nửa năm trời.
Tới giờ, Trịnh Nam Sơn vẫn nhớ rõ chuyến đi đánh bắt cua biển. Anh kể, khi đó, thấy nhiều người Việt rủ nhau theo tàu cá lên tận Alaska, một nơi nổi tiếng về phong cảnh tuyệt đẹp, anh cũng hồ hởi xin đi.
70% người làm việc tại đó là người Việt, còn lại là người Philippines.
 Trong 6 tháng liền, công việc của anh ở đây chỉ là sơ chế cua, cá từ tàu đánh bắt hải sản ở biển Alaska mang về. Cua ở đó rất to, cỡ chừng 6-7 kg/ con, dài chừng 80cm.
Hầu như ngày nào cũng làm việc 18-20 tiếng, chỉ có 4-6 tiếng để ngủ, mà ngủ luôn trên tàu, không có thời gian để ngắm cảnh.
 Bù lại, lương rất cao, gấp 4 lần bình thường. Trịnh Nam Sơn kể, anh đi vì hiếu kỳ là chính. Tiền nhiều thì cũng thích đấy, mà ở Alaska cũng chả có cơ hội để tiêu.
Nửa năm mới về nhà một lần. Nhưng bạn bè anh đông, khao bạn bè xong cũng vừa hết tiền. Anh cười hiền: “Hồi đó, đi vui là chính, cốt là trải nghiệm”. Anh trải nghiệm hai lần đi Alaska: 6 tháng chế biến cua biển và 6 tháng chế biến cá hồi.
Khoảng cuối năm 1976, Trịnh Nam Sơn qua California và bắt đầu vừa đi làm, vừa theo học đại học cộng đồng. Thời này, anh vừa học, vừa làm, vừa chơi nhạc với mấy nhóm nhạc người Hoa ở vùng Los Angeles.
Lúc đó, anh làm việc cho công ty thiết kế hệ thống nước, máy lạnh, máy sưởi cho các công trình xây dựng lớn như bệnh viện, toà nhà cao tầng, khách sạn...
Còn việc chơi nhạc, thoạt đầu đều là cùng những người bạn học chung trường.
 Sau này, anh nhận thấy vốn liếng âm nhạc của mình quá nghèo nàn nên quyết định bỏ hết mọi việc và đi học nhạc tại trường Dick Grove School of Music.
Tốt nghiệp trường nhạc năm 1986, Trịnh Nam Sơn bắt đầu có một số sáng tác ghi dấu ấn như Dĩ Vãng, Về Đây Em, Quên Đi Tình Yêu Cũ, Con Đường Màu Xanh...
Trong khoảng thời gian từ năm 1986 đến cuối thập niên 90 là giai đoạn Trịnh Nam Sơn sáng tác và ra album nhiều nhất.
 Anh không ngờ Con đường màu xanh được yêu chuộng nhất tại Việt Nam, trong khi đó ở hải ngoại là Về đây em.
Từng được hỏi nhiều về Con đường màu xanh, nhưng đây là lần đầu tiên Trịnh Nam Sơn hé lộ về quá trình anh viết nhạc phẩm này.
 Anh kể: “Con đường màu xanh được sáng tác năm 1991 và đây cũng là khoảng thời gian tôi vừa trở lại cuộc sống độc thân “hậu hôn nhân”.
Dĩ nhiên không có đổ vỡ nào không đau buồn, nhưng dù sao tôi cũng mong rằng mỗi người hãy hướng đến một con đường màu xanh, màu của lạc quan, hy vọng để đi đến một tương lai tốt đẹp hơn”.

Anh chia sẻ: “Từ một mối tình đơn phương thời trai trẻ rồi đến đổ vỡ trong hôn nhân cho đến chia tay những mối tình không trọn vẹn; tất cả những điều đó tôi không xem là những “trắc trở” mà là những “trải nghiệm”.
Những trải nghiệm ấy đã cho tôi cảm hứng sáng tác nhưng chúng không “tạo hiệu ứng buồn” trong những bài hát của tôi”.
Từng là fan của tác giả Con đường màu xanh, tôi tò mò muốn biết câu chuyện sâu thẳm bên trong, nhưng Trịnh Nam Sơn khéo léo không nhắc đến nhân vật trong Con đường màu xanh.
Anh bảo: “Thường tôi chỉ viết cho “tình yêu” của mình chứ không cho “người yêu” của mình. Tôi viết vì cảm xúc trong lòng mình chứ không vì người khác. Vì vậy cho dù sau này nếu không còn yêu nhau nữa thì những cảm xúc trong bài hát vẫn mãi trọn vẹn”.
Dĩ vãng là tác phẩm đầu tay của Trịnh Nam Sơn. Ban đầu đây là tác phẩm nhạc khí anh viết khi đang theo học về khí nhạc và chỉ huy dàn nhạc tại trường Dick Grove School of Music ở Hollywood.
 Tính đến nay, anh đã viết mấy chục bản khí nhạc và hai bản nhạc phim tài liệu.
Sau này, khi muốn phổ biến Dĩ vãng, Trịnh Nam Sơn đã nhờ mấy người bạn là nhà thơ viết giúp cho phần lời, nhưng họ nói không có thời gian. Anh đành tự viết lời Việt.
 Sau đó, anh nhờ đạo diễn Lưu Huỳnh, lúc đó cũng học cùng trường với Trịnh Nam Sơn, nhưng học về đạo diễn làm giúp một video ca nhạc.
Lúc gửi gắm tác phẩm của mình cho Lưu Huỳnh, anh cũng chưa nghĩ là mình sẽ hát, mà định mời ca sỹ. Khổ nỗi, lúc đó, người ta chưa biết đến Trịnh Nam Sơn là ai, nên anh mời hết người nọ, đến người kia đều bị từ chối. Thế là, anh quyết định tự hát.
Không những thế, anh còn tự đánh ghi ta, đệm đàn piano và thổi kèn saxophone cho bài hát của mình.
 Với sự nhiệt tình giúp đỡ của Lưu Huỳnh, album đã được quay khá công phu. Dĩ vãng được thu vào băng nhựa VHS là công nghệ mới nhất thời đó.
Khi quay xong, Trịnh Nam Sơn cũng chưa nghĩ đến chuyện lỗ lãi. Chỉ đơn giản nghĩ rằng, làm thế nào để giới thiệu album này tới nhiều người. Hồi đó, chưa có nhiều phương tiện quảng bá như bây giờ.
Trịnh Nam Sơn đã đi gõ cửa hết trung tâm sản xuất băng đĩa này, đến trung tâm sản xuất băng đĩa kia của cộng đồng người Việt tại Hải ngoại, nhưng đều nhận được những cái lắc đầu. Không nản chí, anh quyết định tự đi phát hành. Anh thiết kế poster đĩa nhạc của mình rồi đi dán khắp nơi.
Rồi Dĩ vãng cũng được ra mắt, tại một quán café. Đến giờ, Trịnh Nam Sơn vẫn còn nhớ mãi ngày đó.
 Anh thuê một quán café nhỏ, thuê dàn âm thanh xịn và đến đó trình diễn. Anh kể, khán giả có mặt ở đây rất ấn tượng, nhưng rồi, cái tên Trịnh Nam Sơn và Dĩ vãng vẫn nhạt nhòa với số đông.
Thời đó, quảng cáo hữu hiệu nhất là tới tiệm bán máy video, cho họ mượn băng để thử máy. Những người đi mua đầu video thấy lạ với một clip ca nhạc có hình ảnh chất lượng cao hơn rất nhiều so với băng video thông thường.
Và mọi người bắt đầu để ý tới nhạc của Trịnh Nam Sơn.
 Cuối cùng, trời không phụ lòng người, hãng thu thanh Khánh Hà đã mua bản quyền và sản xuất đĩa nhạc, nhờ đó mà Dĩ vãng được đưa đến công chúng.
Sau này, Trịnh Nam Sơn và Khánh Hà thường xuyên hợp tác với nhau. Khánh Hà cũng thường xuyên hát bài của Trịnh Nam Sơn trong nhiều năm ở hải ngoại.
 Năm 91, Trịnh Nam Sơn tiếp tục ra đĩa nhạc Về đây em rất được yêu chuộng tại hải ngoại và tới cuối năm 91 là Con đường màu xanh.
Khoảng 94, khi nhạc Việt Nam bắt đầu bị cạnh tranh bởi nhạc Hoa lời Việt, nhạc Âu Mỹ lời dịch, Trịnh Nam Sơn chuyển sang làm tư vấn bất động sản và chỉ còn “dạo chơi trong vườn hoa âm nhạc”. 

                        St                                            theo TGAN 


Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Tự Tình Cùng Đất Nước

Những tháng ngày tôi còn nhỏ xíu
Ôm tập vở nhàu theo bạn bè đến lớp
Nước mắt chảy quanh sợ sệt đủ điều
Đất nước quanh tôi là cô giáo nhỏ
Dạy tôi i tờ và đọc ca dao

Buổi sáng có loài chim nào hót quá hay
Chim chìa vôi hay chim chào mào
Rót vào lòng tôi nỗi nhớ
Rót vào lòng tôi niềm thương yêu
Và niềm dịu ngọt

Tôi đi dạo ven vùng quê thơ ấu
Tuổi thơ như cánh diều no gió
Ngất ngưỡng trong một trời chiêm bao
Những tên gọi như Gò Chùa, Gò Ông Đốc
Những dòng suối mát lạnh trưa hè

Suối Sầu Đế, suối Đập Lạnh
Ngọt ngào trong trái tim tôi.
Ơi vùng quê thơ ấu của tôi
Một dãy trời xanh ngắt

Có loài bướm nhỡn nhơ
trong khu vườn trí tưởng
Có loài chim hút mật
Cất tiếng kêu yêu thương
Rũ tôi về vùng trời hồng

Đó là đất nước, phải không?
Những tháng ngày tôi lớn lên

Đọc được dăm câu truyện Kiều
Tôi mê Nguyễn Du quá đổi
Và thương Thúy Vân
Và yêu Thúy Kiều


 Sao cuộc đời Kiều mưa gió quá!
Tôi yêu thích Chinh Phụ Ngâm
Người vợ chờ chồng đi chiến đấu
Với một lòng thủy chung
như bài hát
“Chinh chiến miền xa, con ơi
Cha con chinh chiến miền xa”
Tôi nghe mà rưng rưng nước mắt

Tôi yêu cô Loan trong Đoạn Tuyệt
Tôi yêu cô Mai trong Nửa Chừng Xuân
Tôi yêu cô Nhung trong Lạnh Lùng
Những nhân vật của những nhà văn

Nhóm Tự Lực Văn Đoàn bất tử
Một Nhất Linh trong tâm tưởng tôi nở rộ
Những đoá hoa hồng thắm

Tôi lớn lên với tình yêu của Mẹ
Tình yêu của Em
Những ngày đầu tiên rộn rã
Đâu đâu cũng nghe tiếng chim ca
Đâu đâu cũng là mật ngọt
(những mật đắng sau này

Em làm sao thấu được)
Tình em đã cho tôi
Là trái tim vội vã
Là nỗi nhớ thương một tà áo lụa

Một mái tóc dài đen mượt
Nhánh mũi dọc dừa của em
Làm tôi chết đi nửa đời nửa đoạn
Tôi hạnh phúc để mà yêu em

Dù em hành hạ tôi tận lực
Dù em đốt cháy tôi thành tro than
Tôi vẫn một mực yêu em
Vì tôi kiếm tìm em suốt thời thơ ấu
Vì Em cùng nghĩa với Mẹ

 Cùng nghĩa với Quê Hương, Đất Nước
Có phải thế không?

Hởi em yêu thương một đời
Rồi những cánh chim cũng sẽ dừng bay

Sẽ đậu trên bến bờ thương nhớ
Tôi nghe dưới mạch đất ngầm cũng cựa quậy
Những làn sóng tin yêu

Đàn chim đậu trên tầng cao của mây trời
Cũng vọng về đất nước
Sẽ hát bài ca về cổ tích

Có Mẹ Âu Cơ
Có Mẹ Châu Long

Ngàn đời dang tay vẫy gọi
Hãy về cùng non nước

Phải về chứ
Về để được đi trên cầu Long Biên
Được đi trên cầu Trường Tiền
Được vào lăng tẩm

Ta sẽ vịn vào văn bia tiến sĩ
Thấm mồ hôi tài hoa của tiền nhân
Sẽ vịn vào từng nấm mộ của bạn bè

Và ngợi ca tiếc thương
Những anh hùng vô danh đã chết

Phải về chứ
Phải không em
Vì đó là Đất Nước

Đất của ta
Và Nước của ta
Không bao giờ mất được.

TRẦN YÊN HÒA



Điều giản dị mang tên 'tình bạn'


Khi tôi bị lạc trong một đường hầm tăm tối, tôi muốn có một người nào đó yêu quý tôi đủ nhiều để có thể ngồi cạnh tôi trong bóng đêm mà chia sẻ chứ không phải một ai đó đứng ngoài cuộc và bảo tôi phải làm gì. 
Mỗi khi bị tổn thương, tôi muốn gần gũi với những người bạn thật sự yêu thương mình và có thể cùng san sẻ. Có thể họ không có khả năng đưa ra bất kỳ lời khuyên nào, nhưng họ có thứ tình cảm vô cùng quý giá ấy.
 Trên thế gian nếu như có người bạn biết chia sẻ với người khác, thì đó chính là người bạn luôn quan tâm chăm sóc như bạn đối với tôi vậy.
 Đó là tình bạn bè sâu đậm theo năm tháng cùng học chung một lớp và trong trái tim của chúng ta vẫn lưu lại tình cảm ấm áp ấy. 
Nhân gian làm sao có thể không có bạn! Không có bạn thì dù đứng dưới ánh mặt trời cũng cảm thấy giá lạnh, dù sống trong dòng người đông đúc cũng cảm thấy cô độc và tĩnh mịch. Bạn đã tiếp cho tôi thêm sức sống khi tôi thất vọng.
 Bạn đã cho tôi niềm tin khi tôi bị hiểu lầm, bạn đã cho tôi niềm an ủi khi tôi buồn đau. Tôi biết bạn sẽ luôn động viên tôi bằng giọng nói dịu dàng và những nhận xét đầy khích lệ. Chính bạn đã giúp tôi tin tưởng vào giá trị của bản thân, đồng thời luôn biết cách cổ vũ để tôi không ngừng nỗ lực cho niềm đam mê của mình.
Cây tùng, cây bách chỉ sống lâu khi nó trên núi cao, hoa mai chỉ nở khi tuyết bay. Vàng thực được tôi luyện trong lửa, tình bạn được đúc kết trong cuộc sống hàng ngày. Và tôi biết bạn là người sẽ không khi nào quên chúc mừng sinh nhật tôi hay bất kỳ ngày lễ nào trong năm. Tình bạn ấy làm cho ngày tháng của tôi thêm tươi đẹp, khiến thế gian tràn ngập tiếng cười...
Bạn như đóa hoa Uất Kim Hương -Tulip mộc mạc nở trong thung lũng, tự khô héo nhưng không bao giờ nuối tiếc, lúc hoa thắm sắc không kiêu ngạo, lúc hoa tàn cũng chẳng oán than, thanh nhã tỏa hương thơm tinh khiết, như một mùa xuân vĩnh viễn.
 Nét duyên dáng và dịu dàng của bạn đã hiện lên vẻ đẹp của tuổi trẻ, luôn nhiệt tình thân thiện và đặc biệt nồng hậu...
 Bạn có những phẩm chất tốt đẹp đó, thật khiến cho người ta phải yêu mến!
Tình bạn của chúng ta có lúc vui có lúc buồn, có lúc lo lắng có lúc hân hoan, cũng giống như thưởng thức trà hoa nhài, có các vị đắng chát và mùi hương dịu nhẹ, trong tim chúng ta vẫn còn lưu lại mãi hương vị khó quên đó. Bạn như một chiếc dù, có lúc để tôi che nắng, có lúc để tôi che mưa, luôn có mặt mỗi khi tôi cần, là cầu bắc giữa lòng và lòng, chở càng nặng càng thêm vững chắc.
Không có những tháng ngày sóng gió thì đó là những ngày bình thường, không có những ngày tháng chờ mong thì đó là những ngày trầm tĩnh, không có bạn ở bên thì cuộc sống nhạt nhẽo vô cùng...
Từ trong tấm lòng chân thật tôi xin cầu nguyện cho bạn có được cuộc sống an lành, có một nguồn vui hạnh phúc và luôn đạt được mọi thứ tốt đẹp trong cuộc sống...
 Cảm ơn bạn, tôi cảm ơn sự trân trọng, nụ cười, niềm tin, tín nhiệm mà bạn dành cho tôi. Nhưng điều quan trọng hơn hết, tôi cảm ơn vì bạn là người bạn hiền từ và tuyệt vời như thế!
Nếu trong rừng có hai con đường mòn:
 Một con đường đầy hoa cỏ thơm ngát, chưa dấu chân người; một con đường dày đặc dấu chân, đã có nhiều người đi qua. Bạn sẽ chọn con đường nào?
 Tôi tin rằng bạn sẽ đi theo con đường mới..
. Có nhiều vấn đề chúng ta phải tìm cách sống chung với nó. 
 Khi chúng ta bước ra ngoài phạm vi đáy giếng bé nhỏ của cuộc sống mình để bước vào một thế giới khác, bước vào cuộc sống của mọi người xung quanh, chúng ta sẽ bước ra khỏi những vấn đề của mình một cách dễ dàng và nhanh chóng hơn.
 Nếu biết bước ra, hoà mình vào thế giới, chúng ta sẽ thấy rằng thế giới này thật to lớn, luôn đủ sức để hoá giải và làm tan biến những bất ổn của mình. 
Hãy tin tưởng rằng: Khi bạn đi vào nhà ga của sự đau khổ, tôi sẽ dùng tình bạn chân thành để mua cho bạn một chiếc thẻ thông hành đi đến "ngày mai"...
Chẳng có khóa học nào dạy chúng ta cách trở thành một người bạn thân, hay tìm một người bạn thân như thế nào?
 Tôi thật may mắn vì đã tìm được một người bạn thân đúng nghĩa để gắn bó lâu dài.
 Màu xanh là màu sắc của sinh mệnh và sự lãng mạn, là màu của lá.
 Từ đáy lòng mình tôi rất muốn tặng bạn một chiếc lá màu xanh, để hoà tan tình bạn của tôi trong màu lá xanh tươi đó... 

                                                                              Thái Hà

Câu chuyện của hai vĩ nhân

Một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại Đại học Stanford. 
Có một cậu sinh viên 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học.
 Cậu  là một đứa trẻ mồ côi và không biết đi  đâu để kiếm ra tiền.
 Thế là cậu bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu  cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.
Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J.Paderewski.
 Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản chi  phí bảo đảm  $ 2.000 dollar   Mỹ để cho ông ấy được biểu diễn.
 Sau khi họ thỏa thuận xong, hai người sinh viên ấy bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công.
Ngày trọng đại ấy cuối cùng đã đến.
 Paderewski cuối cùng cũng đã biểu diễn tại Stanford. Thế nhưng không may là vé vẫn chưa được bán hết. 
 Sau khi tổng kết số tiền bán vé lại, họ chỉ có được $  1.600 đôla Mỹ.
 Quá thất vọng, họ đến chỗ của của Paderewski để trình bày hoàn cảnh của mình. 
Hai người sinh viên ấy đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với một tờ giấy ghi nợ 400 đôla Mỹ, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.
"Không", Paderewski nói 
- "Cái này không thể nào chấp nhận được".
 Ông xé tờ giấy ghi nợ và  trả lại $ 1.600 đôla Mỹ cho hai chàng thanh niên và nói: "Đây là 1.600 đôla Mỹ, sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn thì còn bao nhiêu các cậu cứ giữ lấy cho việc học. Còn dư bao nhiêu thì hãy đưa cho tôi".
 Hai cậu sinh viên ấy vô cùng bất ngờ, xúc động cảm ơn Paderewski..
Đây chỉ là một việc làm nhỏ, nhưng đã chứng minh được nhân cách tuyệt vời của Paderewski.
Tại sao ông ấy có thể giúp hai người mà ông ấy thậm chí không hề quen biết.
 Chúng ta tất cả đều đã bắt gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của mình. Và hầu hết chúng ta đều nghĩ: "Nếu chúng ta giúp họ, chúng ta sẽ được gì?"
. Thế nhưng, những người vĩ đại họ lại nghĩ khác: "Giả sử chúng ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp khó khăn ấy?".
 Họ không mong đợi sự đền đáp. Họ làm chỉ vì họ nghĩ đó là việc nên làm, vậy thôi.
Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski hôm nào, sau này trở thành thủ tướng của Ba Lan. Ông ấy là một vị lãnh đạo tài năng.
 Thế nhưng không may chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề.
 Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang bị chết đói, và bây giờ chính phủ của ông không còn tiền để có thể nuôi sống họ được nữa. Paderewski không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ. Ông bèn đến cơ quan cứu trợ lương thực Mỹ để nhờ.
Người đứng đầu cơ quan đó chính là Herbert Hoover, người sau này trở thành tổng thống Mỹ. Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy.
Thảm họa cuối cùng cũng đã được ngăn chặn. Thủ tướng Paderewski lúc bấy giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm.
 Ông bèn quyết định đi sang Mỹ để tự mình cảm ơn ông Hoover vì cử chí cao quý của ông ấy đã giúp đỡ người dân Ba Lan trong những lúc khó khăn.
 Thế nhưng khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: "Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài thủ tướng.
 Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng những năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy". 
   Thế giới này thật tuyệt vời, khi bạn cho đi thứ gì, bạn sẽ nhận lại được những điều tương tự.
                                               Haley
                                          (dịch từ Academictips )

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

20 chiêu giúp cuộc sống tươi mới hơn


20 tuyệt chiêu giúp cuộc sống của bạn dễ dàng và vui vẻ, tươi đẹp trở lại: 
1. Nói chuyện cởi mở. Đừng hy vọng rằng bạn sẽ được mọi người thấu hiểu khi không nói một lời nào.
2. Hãy lịch sự và chu đáo đối với người khác. Bạn không phải cố gắng đối xử tốt và làm hài lòng với tất cả mọi người.
 Hãy chú ý đến với những mối quan hệ thực sự quan trọng với bạn.
3. Không làm việc quá sức: cố gắng ngủ từ 6 đến 8 tiếng, ăn uống đều đặn và chăm chỉ tập thể dục. Đừng cố gắng làm tất cả mọi thứ trong một ngày.
4. Hạn chế mua những thứ không cần thiết. Nó sẽ tiết kiệm tiền bạc và giúp ngôi nhà của bạn không bừa bộn bởi những thứ thừa thãi. Hãy chi tiêu trong khả năng của bạn.
5. Không nên so sánh mình với người khác. Tính ghen tị có thể dần dần "tiêu diệt" bạn.
6. Duy trì mối quan hệ với những người gần gũi cùng bạn trong tinh thần và cuộc sống, để bạn có thể học được điều gì mới và hữu ích từ họ.
7. Không uống rượu. Nó phá hủy thể chất và tinh thần.
 Trên thực tế, rượu không làm giảm căng thẳng, buồn bã và tất nhiên nó sẽ không giải quyết được những vướng mắc của bạn trong cuộc sống.
8. Sử dụng thời gian một cách khôn ngoan. Không lãng phí thời gian xem tivi, chơi game hoặc sử dụng mạng xã hội. Công nghệ hiện đại được thiết kế chỉ để giúp cho cuộc sống của bạn dễ dàng hơn, chính vì vậy hãy dành thời gian để khám phá ra cách quản lý thời gian hiệu quả nhất.
9. Từ bỏ thói quen nói dối. Trung thực trong các mối quan hệ và giao tiếp là điều trên hết. Việc này sẽ luôn được mọi người đánh giá cao.
10. Cố gắng vệ sinh thân thể mỗi ngày, thói quen này giúp cơ thể cũng như tinh thần của bạn luôn sảng khoái. 
 11. Cười nhiều hơn. Nụ cười giúp bạn giảm strees rất hiệu quả và cũng giúp bạn trẻ hơn. Nụ cười là điều rất quan trọng.
12. Ăn khi bạn thực sự đói. Uống nhiều nước trong suốt cả ngày.
 Thường thì chúng ta nhầm lẫn giữa đói với khát. Nếu bạn đang khát nên uống nước thay vì trà hay cà phê, hoặc nước ngọt...
13. Dành nửa giờ một ngày tập thể dục. Đi bộ vào buổi sáng hoặc buổi tối.
14. Tìm hiểu và khám phá một điều mới và tự làm cho bản thân mình tốt hơn hàng ngày.
15. Làm cho những ước mơ và điều ngông cuồng nhất mà bạn mong muốn thành sự thật. Đừng sợ những gì người khác sẽ nói, hãy đặt ra mục tiêu và làm việc theo cách của bạn với nó. Đừng cố gắng để đạt được mong muốn và ước mơ của người khác áp đặt cho bạn và không chỉ nói "Tôi có một ước mơ" mà hãy biến nó thành sự thật bằng hành động.
16. Hãy nhớ rằng tất cả mọi thứ trong cuộc sống sẽ thay đổi và đi qua.
 Bởi không có gì là kéo dài mãi mãi, học cách chập nhận thực tế này, bạn sẽ thấy đầu óc nhẹ nhõm hơn.
17. Tất cả mọi người có thể phạm sai lầm kể cả bạn. Đừng đổ lỗi cho chính mình về những lỗi lầm. Hãy coi chúng như một bài học và kinh nghiệm có thể giúp bạn trong tương lai không xa.
18. Luôn có một quan điểm linh hoạt. Đừng bắt người khác chấp nhận suy nghĩ của bạn, ngay cả khi bạn đúng, hãy để mọi người có ý kiến riêng của họ.
 Dù sai hay không thì điều này cũng giúp bạn duy trì mối quan hệ và làm hài lòng mọi người.
19. Đừng ngại thể hiện lòng biết ơn và ngưỡng mộ đối với những người đã giúp đỡ bạn.
20. Cải thiện và phát triển bản thân. Nhưng đừng quên bản chất thật sự: "Ước mơ và mục tiêu không phải là những người bạn có nghĩa vụ phải theo đuổi bạn".
                                                                 Mint ,dich

Bài học vô giá từ chim ó, dơi và ong

 
Câu chuyện về loài chim ó
Nếu bạn đặt một con chim ó vào một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, và hoàn toàn không có nóc, tức là phần trên được mở toang; thì cho dù vẫn có khả năng bay lên, con chim này sẽ hoàn toàn trở thành một... tù nhân.
Lý do là một con chim ó luôn bắt đầu bay từ mặt đất lên, với đoạn "chạy đà" khoảng 3 - 4m. Không có quãng đường để chạy, theo thói quen, chú chim thậm chí chẳng buồn cố gắng thử bay lên, mà sẽ chấp nhận bị cầm tù suốt đời, trong một "nhà giam" nhỏ chẳng hề có mái!
Câu chuyện về con dơi
Một con dơi bình thường luôn bay ra ngoài vào buổi tối. Nó là một sinh vật nhanh nhẹn, lanh lợi đến mức ấn tượng.
 Tuy nhiên, nó không thể cất cánh từ một địa điểm bằng phẳng. Nếu nó được đặt trên sàn hoặc một mặt phẳng, thì tất cả những gì nó có thể làm là lê bước loanh quanh một cách vô vọng và đau khổ.
Cho đến khi nó tìm được một độ cao nào đó, chỉ cần là một góc nâng nhỏ thôi, để từ đó, nó có thể tung mình vào không trung. Và, ngay lập tức, nó bay lên như một tia chớp.
Câu chuyện về loài ong
Một con ong nghệ, nếu bị thả vào một cái cốc lớn không có nắp, cũng sẽ ở đó cho đến khi chết, trừ phi chúng ta lôi nó ra.
 Nó không bao giờ nhìn thấy đường thoát ở phía trên, mà cứ khăng khăng cố gắng tìm cách nào đó thoát ra qua các mặt bên, hoặc qua... đáy cốc. Nó sẽ tìm một con đường ở nơi mà không có con đường nào tồn tại, cho đến khi nó hoàn toàn tự hủy hoại mình.
Và câu chuyện về con người 
Theo rất nhiều cách, chúng ta cũng giống như con chim ó, con dơi và con ong nghệ. Chúng ta vật lộn với tất cả các vấn đề rắc rối và tuyệt vọng của mình, mà không bao giờ nhận ra rằng rất có thể một giải pháp ở rất gần, chỉ cần chúng ta nhìn lên cao hơn - hay nhìn hướng tới phía trước.
Nhìn ngược lại có thể khiến bạn buồn bã. Nhìn quanh có thể khiến bạn lo lắng. Hãy nhìn lên cao, và nhìn tới phía trước, đó là cách sống lạc quan. Và tinh thần tích cực, nhiều hy vọng chính sẽ giúp bạn tìm ra giải pháp trong hầu hết các trường hợp.
Có một tác giả đã viết: "Khi không có giải pháp nào xuất hiện ngay trước mắt, thì con người rất dễ kết luận rằng không có một giải pháp nào cả.
 Nhưng thực tế đã chứng minh, từ lần này sang lần khác, rằng giả thuyết đó là sai lầm".
Chỉ cần bạn nhìn lên cao hơn, rộng hơn tình huống hiện tại, rất có thể bạn sẽ thấy một lối đi ngay trước mắt mình.
 Sống đơn giản, yêu thật lòng, quan tâm sâu sắc, nói lời yêu thương. Đó là câu trả lời cho mọi vấn đề.

                                                                   Haley 
                                                                   St 

Nhớ lại đừng quên


Bỗng nhớ lại con đường ta đã dạo
Cây co ro treo lá rét mùa đông
Tay em ấm cớ chi tôi dại dột
Lỡ buông ra sơ ý , lá rơi thầm

Bỗng nhớ lại những ngày xuân em ốm
Mới quen nhau tôi chẳng dám thăm nhà
Cứ quanh quẩn bên đường như mất trộm
Trái tim mình , ai lấy kiếm chưa ra

Bỗng nhớ lại cơn mưa chiều thoáng bay
Ta chia tay không rõ lí do gì
Chưa thấm thía những dòng mưa khi ấy
Là những dòng mùa hạ sắp chia li

Bỗng nhớ lại , nói điều sao giản dị
Tôi như em ngây dại đến vô cùng
Chỉ cần một trong hai người biết nghĩ
Lúc bấy giờ ta dễ mất nhau không?

             Đoàn Vị Thượng