Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Niềm Tin Trong Cuộc Sống !

Có hai thiên thần, một già một trẻ, đang đi ngao du và dừng lại nghỉ đêm tại một gia đình giàu có.
Gia đình giàu có nhưng khiếm nhã đã không cho những thiên thần nghỉ ở phòng khách.
Thay vào đó, họ chỉ cho các thiên thần một chỗ trong tầng hầm lạnh lẽo.
Khi đang nằm ngủ, vị thiên thần già nhìn thấy một cái lỗ trên bức tường của tầng hầm
Vị thiên thần liền dậy sửa lại bức tường bằng cách bịt lại cái lỗ.
Khi thiên thần trẻ hỏi tại sao làm vậy, thiên thần già đáp, “Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ.”
Đêm hôm sau, hai thiên thần nghỉ chân tại một gia đình nông dân nghèo nhưng mến khách.
Sau khi chia cho họ phần thức ăn ít ỏi của mình, vợ chồng chủ nhà nhường chiếc giường của mình để cho các thiên thần nghỉ trên đó.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, các thiên thần thấy vợ chồng người nông dân đang khóc.
Con bò sữa, nguồn thu nhập duy nhất của họ, đã chết ngoài đồng.
Thiên thần trẻ tức giận hỏi thiên thần già,
- “Tại sao ông có thể để điều này xảy ra?
Người chủ nhà đầu tiên có đủ mọi thứ thì ông lại giúp đỡ, trong khi gia đình này rất nghèo khó và sẵn sàng chia sẻ thì ông lại để cho con bò của họ chết.”
“Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ,” thiên thần già trả lời.
“Khi chúng ta ở trong tầng hầm của toà lâu đài, ta để ý thấy có một kho vàng được giấu trong cái lỗ trên tường.
Nhưng vì tên chủ nhà quá tham lam và ích kỷ, ta đã bịt kín cái lỗ lại khiến hắn không thể tìm ra kho báu.
Còn đêm qua, khi chúng ta ngủ trong nhà người nông dân, thần chết đã đến đây và định lấy đi mạng sống của người vợ.
Ta đã xin thần chết lấy mạng sống của con bò thay cho mạng sống của bà ấy
  Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ.”
Đôi khi, mọi việc xảy ra không theo ý bạn muốn.
Nhưng nếu bạn có niềm tin, bạn hãy luôn tin rằng các thiên thần luôn bên bạn để sắp xếp mọi chuyện xảy ra có lợi cho bạn
-. Chỉ có điều, có thể phải mất một thời gian sau bạn mới nhận ra được điều đó.


St

Nhớ một mùa Valentine


Valentine này em lại ở xa anh
Đêm cô đơn không cùng ai dạo phố
Trên xạ lộ những lớp người tấp nập
Hối hả vội về. Xối xả cuồng quay

Valentine này
Mắt chẳng nhòa sao sống mũi cứ cay
Nắng tháng hai không hong đầy hơi ấm
Đêm mưa gió trời trở mình rét đậm
Thèm một nụ hôn rơi… lạc lối em về.


Valentine này
Em lại sải mình bằng những gót lê thê
Về chân trời không hoa không nắng
Anh ở nơi đâu, sao cứ hoài im lặng?
Sao không nói một lời thương nhớ mãi em đi

Valentine này
Có cô gái ôm gấu bông vào lòng cắt trọn nỗi chia ly
Cứ mãi siết thứ hạnh phúc ngọt ngào không người tặng
Ôi con sóng tình yêu. Con sóng lòng không khi nào phẳng lặng
Để Valentine này mình đành phải xa nhau.


Hoàng Yến Anh.




Không đề


Có một câu nói mà tôi khá tâm đắc: “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”. 
Có lẽ ai đó nói câu “kinh điển” ấy là muốn nhắc những người yêu nhau hãy sống chân thành và trọn vẹn với người mình yêu ngay trong những giờ phút được bên nhau.
 Yêu ai đó người ta có nhu cầu chăm sóc cho người mình yêu và khi đó việc chăm sóc và dành cho nhau những điều tốt đẹp không phải là nghĩa vụ mà là sự hưởng thụ - hưởng thụ hạnh phúc được chăm sóc, lo lắng và thương người mình yêu.
 Có lẽ vì thế mà người ta hay nói: yêu nhau là không tính toán để chỉ cho việc “thụ hưởng” hạnh phúc này.
 Tuy nhiên, tình yêu đôi lúc nhìn ở thế giới quan toán học thì nó phải được xem như một phương trình. 
Nghĩa là anh và em khi gọi là người yêu của nhau thì phải chăm sóc cho nhau và làm cho nhau cùng hạnh phúc và cảm thấy ấm áp. Từ đó, người ta có thể chia ngọt sẻ bùi, đau với nỗi đau của người mình yêu, hạnh phúc với niềm vui của người yêu.
 Khi ấy hạnh phúc của một người cộng hưởng thành hạnh phúc chung và ngược lại, nỗi đau sẽ được sẻ chia và vơi đi một nửa, được xóa dần trên bờ vai, cái ôm, sự chia sẻ, lắng nghe của “đối tác”. Như vậy trong vườn tình yêu luôn có hoa và cả những gai gốc, nhưng dù là hạnh phúc, vui hay khổ đau thì cũng do người trong cuộc vun vén, tạo ra. 
Nếu hiểu rõ được rằng khi yêu là ta được cho đi tình yêu và được yêu thì cũng là lúc con người “thụ hưởng” cái hạnh phúc được nhớ, quan tâm, lo lắng cho một ai đó. Bên cạnh đó, khi yêu thì chuyện ghen tuông, giận hờn là điều không thể thiếu.
 Đó cũng là cái khổ của tình yêu nhưng trong cái khổ người ta vẫn nhận ra cái hạnh phúc như: có yêu thì mới ghen hoặc giận người ta bởi vì người ta quan trọng đối với mình chứ nếu là người dưng thì giận chi cho mệt… Điều quan trọng là nêm nếm những “gia vị” ấy như thế nào cho nó không quá chua cay, không quá cực đoan, làm nó trở thành chất liệu nuôi dưỡng tình yêu. 
Cứ thế, trong cuộc sống con người phải yêu để biết được vị ngọt, mặn và cả những chua chát. Dù đường vào tình yêu được cảnh báo sẽ có “trăm lần vui, vạn lần buồn” nhưng cõi nhân gian có mấy ai chịu “lỗ” không yêu?
 Hầu hết người ta chịu “khổ” để yêu và được yêu. Có lẽ vì “có ai sống nỗi mà không yêu”.

St

Gam Màu Cuộc Sống


Ngày xưa, thầy thường nói với em về gam màu cuộc sống.
Thầy chỉ tay về phía màu đỏ của mặt trời và bảo đó là gam màu của đam mê, chỉ tay về phía màu xanh của cỏ cây và bảo đó là gam màu của hi vọng, ngước nhìn bầu trời để thấy màu trắng của mây là màu của hạnh phúc và màu vàng của nắng là màu của yêu thương.
"Nhưng nếu là màu thì phải pha trộn được chứ ạ?".
Em thắc mắc hỏi lại. Thầy cười....
Rồi tới một ngày, thầy dẫn em đến một nơi mà em chẳng thể nào quên được.

 Nơi ấy có những đóm lửa âm ỉ cháy trong rừng cây đã bị thiêu đen rụi, có khói bay ngụt trời
- Phải, thầy đã dẫn em đến trước một bức tranh về chiến tranh để chỉ cho em biết sự pha trộn những gam màu của cuộc sống.
- Em đã thấy màu đỏ của máu nổi trên màu đen của khói lửa và nhạt nhòa dần trước màu xanh thấp thoáng của bầu trời trong cảnh đau thương.
-Đáng lẽ ra thầy đã có thể cho em thấy những gam màu tươi sáng hơn nhưng thầy đã làm điều ngược lại.
Thế mà, em lại thấy những gam màu trong bức tranh kia mới là gam màu đẹp nhất bởi trong màu đen của cuộc đời người ta đã nhìn và giữ được màu xanh của sự sống.
Cho tới bây giờ em mới nhận ra rằng ai cũng có một bức tranh cho riêng mình, sáng hay tối, đậm hay nhạt, rực rỡ hay dịu êm đều nằm trên cây cọ của bàn tay mình.
Cảm ơn thầy!


theo USA today 

-Alexandra Kim

Smile- Nụ cười có màu


Khi bé,tôi tin nụ cười có màu hồng.Trong những bức vẽ,dù hoàn thành hay dang dở,nụ cười luôn được tô đầu tiên bằng mẩu chì sáp hồng bé ty',.màu hồng làm bừng sáng cả bức tranh.,vỗ về sắc nắng gay gắt và hong khô màu xám buồn của những cơn mưa.
Mẩu chì hồng luôn nằm gọn ghẽ trong hộp bút.Với tôi màu hồng cần cho những bức tranh,cũng như nụ cười cần cho cuộc sống này...........
Lớn lên nghiệm ra nụ cười còn có màu đỏ.
Trông thấy ai đó nở nụ cười
Thậm chí đứng trước gương nhìn khuôn mặt đang nhoè nhoẹt nước mắt của mình vì mới bị người yêu bỏ rơi
.- Đau buồn và cô đơn nhưng nhờ có những bạn bè tốt giúp đỡ đã khá hơn rất nhiều so với trước đó.
Sau đó lại cười,1 nụ cường gượng gạo.Trong lòng đã thắp 1 ngọn lửa hi vọng nho nhỏ.
-Lửa hi vọng,sưởi ấm và soi sáng những lúc chơi vơi vấp ngã,là điểm tựa để nỗi cô đơn đau buồn níu vào.
Và lại đứng lên,đứng thật thẳng,tự tin đi tiếp con đường số phận.
-Nụ cười cũng trong suốt.

Nhìn em bé,cô gái nhỏ tung tăng xuống phố một ngày tràn nắng,nhoẻn miệng cười với tôi,tôi thấy chấp chới sau nét cười tâm hồn em,ngọt ngào và thuần khiết
.Nhìn bà cụ ngồi cạnh dôi gánh hàng rong nhỏ bé nép vào bức tường cũ,cười móm mém,tôi thấy hằn sau những nỗi lo của tuổi già.
-Nụ cười của những đứa bé bàn tay đặt gọn trong tay mẹ,trong veo và vô lo.
-Một ngày ghi lại ko biết bao nhiêu nụ cười của những người xung quanh.Với tôi là một ngày ''giàu có''...........
Nụ cười có quyền lực hơn bất cứ thứ vũ khí nào.Hơn cả người anh em trái tính của nó là''nước mắt''.
Không biết có thật không,nhưng tôi đã được biết nhiều câu chuyện kể về những người được cứu sống bằng một nụ cười từ một người xa lạ mà họ chưa từng gặp
-.Một nụ cười đủ cho họ nối với cuộc sống này vẫn chưa mục ruỗng và họ chưa có quỳên quay lưng tìm đến 1 thế giới khác.
  Vì sao nụ cười ''Quỳên lực '' hơn cả nước mắt ?
Vì khi rơi nước mắt,lòng mềm lại,những nỗi buồn ùa về trĩu nặng.
Còn khi mỉm cười,thấy mình đứng vững và mọi nỗi buồn trở nên rất nhẹ nhàng.
Nụ cười còn là 1 cách biểu lộ thân tình.Nếu bạn vẫn còn dè dặt trước những cái ôm dành cho người lạ,hãy bắt đầu trước bằng một nụ cười.
Ai đó trên đường lướt qua,trong 1 thoáng nhìn vào mắt bạn.bạn ''HÃY MỈM CƯỜI''.
1 phần trăm số người nhận lấy nụ cười đó sẽ nghĩ bạn không bình thường nhưng 99 còn lại sẽ mỉm cười với bạn trước khi họ ý thức rằng họ vừa cười với 1 người .
Trong tiếng Anh từ “smile” có nghĩa là nụ cười, thế bạn có biết nụ cười được tạo nên từ những yếu tố nào không?
Sweet: ngọt ngào.
Marvellous: tuyệt diệu.
-Immensely likeable: vô cùng đáng yêu.
-Loving: đằm thắm.
-Extra special: thành phần phụ quan trọng.
Nụ cười tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại là món quà vô giá mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho loài người.
Chúng ta sẽ sống thế nào khi không biết cười?
-Chúng ta sẽ biểu lộ sự vui mừng bằng cách nào nếu không có nụ cười?
- Nụ cười có thể xua tan mọi đau buồn, hàn gắn mọi vết thương, làm dịu đi nỗi cô đơn và quan trọng hơn hết là mang mọi người đến gần nhau hơn..
-Nụ cười là thứ tài sản quí giá mà không phải ai cũng dễ dàng có được nếu chẳng chịu mở rộng lòng mình để đón nhận nó...
Hãy tạo cho mình nụ cười bằng những việc làm có ý nghĩa, bạn sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu biết chừng nào!
Mỉm cười là một niềm vui mà tự bạn có thể thực hiện được.
-Khi bạn tặng nụ cười cho người khác, bạn có thể sẽ cảm nhận được niềm vui chân chính,& người khác có được sự khích lệ của bạn, tâm tình của họ cũng có thể vì thế mà phấn chấn.
Bạn hãy nhanh chóng tìm niềm vui đến cho người khác vì một thế giới thêm tươi đẹp, vì một trái tim muốn biểu lộ niềm vui, chúng ta mỉm cười! Khi ta cười mang  hai ta đến với nhau.
Đánh bại mọi thứ u tối trong tôi cũng như trong bạn.
Chữa lành mọi vết thương của lòng người..
Vậy tại sao chúng ta không cười nhỉ ..cười lên bạn nhé !

theo Life .

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Truyện rất ngắn - Tình yêu subway 6:44

Chàng quen nàng ở trạm subway ở Newyork khi xe chàng hư bỏ garage để sửa , thế là cả tuần ấy ,chàng dậy sớm hơn thường lệ 5:15 am để kịp đón chuyến 6:15 kịp đến sở làm ở khu Mid-town
   Nàng làm trong khu shopping Macy's đã 5 năm ,nên củng đón chuyến subway cùng giờ với chàng .Ngày đẹp trời nọ , nàng vội vàng lên tàu làm rơi khăn quàng cổ mà không biết ,chàng tình cờ bước sau nàng ,vội lượm lên tìm chủ nhân trả lại
Thế là hai người quen nhau , đông qua ,xuân đến ,hạ đi , thu về , hai kẻ xa lạ giờ đã thành người yêu .
 Tình yêu của họ thật nhẹ nhàng ,dễ thương .
Ngày mốt là V-day Valentine's day Feb/14 ,họ kỷ niệm 2 năm quen nhau bằng bữa tối ở một quán ăn nhỏ ấm cúng trong khu Little Italia
Chàng đã ngồi chờ nàng với bó hoa nàng yêu thích nhất lavender tím với những cành lilac và chú gấu Pooh vàng xinh xinh .
Chàng không ngừng liếc đồng hồ tay , chưa bao giờ nàng trể hẹn , nàng đều gởi msg cho chàng ,lòng thấp thỏm không yên .
Chàng đã gọi và text msg cho nàng hơn 9 lần , chàng vội ngó ra cửa , và rồi nàng đã đến bên chàng .
Nàng lí nhí giải thích và nói lời xin lỗi người yêu
Tối qua , mẹ nàng bị sốt ,nàng phải thức khuya chăm sóc mẹ nên thiếu ngủ
Sáng nay lo nấu cháo và đi CVS mua thuốc cho mẹ , làm bao việc thay cho mẹ nên quên mất giờ hẹn với chàng
Ôi làm sao chàng nỡ giận người yêu chàng cho được ,một người con hiếu thảo như thế ,chàng mĩm cười với nàng .
Và sau bữa ăn tối lãng mạn ,hai kẻ yêu nhau cùng nhau đi xem film .: The Lake house .
  Chúc đôi lứa yêu nhau trên trái đất cũng có tình yêu ngọt ngào như chàng -nàng : tình yêu subway 6: 44 
PT ,Feb/01/2014

Con gái của Ba


Còn bốn tháng nữa con tròn 56 tuổi. Nhưng trong lòng Ba con vẫn còn trẻ như tuổi 15.
 Ba nhớ lại cũng ngày nầy 18 năm về trước, cha con mình đùm túm dắt nhau đi vượt biên rồi sang Mỹ.
Ba nói là "đùm túm" vì hồi đó Ba từ trại tù cải tạo về thì con đã gần 40 tuổi.
 Khổ. Nghèo. Nhìn con gái Ba héo úa dung nhan mà Ba khóc ròng.

Tại ba! Tại Ba hết thảy! Làm con gái của một "sĩ quan nguỵ" nên từ trường Đại Học ra con không có việc làm.
Hàng ngày, ngồi ở góc chợ Bàu Hoa vùng Ngã Tư Bảy Hiền-Sài Gòn để bán từng tô bún mắm.
 Cứ ba tháng một lần lặn lội ra Bắc thăm Ba.
Năm 1975 Mẹ con mới 50 tuổi. Người vẫn nghĩ rằng Ba chỉ đi "học tập ít ngày".
 Thành ra, nghe Ba đi Bắc, Mẹ con bị shock. Cộng thêm bệnh cao huyết áp sẵn có Mẹ còn "nhất định nằm một chỗ!".
Thế là con gái của Ba vừa lo cho Me, vừa lo cho Ba. Ba ở tù 8 năm thì Mẹ con mất. Phải đến 4 năm gian khổ đời con nữa Ba mới được trở về.
Buổi tối đoàn viên ấy, cha con mừng mừng tủi tủi. Nhìn ảnh Mẹ con vẫn như tươi cười Ba tan nát cả lòng. Nhưng biết nói làm sao" Vận mệnh cá nhân mình gắn liền với vận mệnh quốc gia dân tộc.
Cả thời tuổi trẻ của Ba hầu như đi khắp 4 vùng chiến thuật. Mẹ con cứ bồi hồi theo dõi đường Ba đi. Không biết mình sẽ thành goá phụ lúc nào.
 Thời gian ở nhà của Ba rất ít. Con là con đầu lòng. Lại là con gái.
Cảm ơn con gái của Ba. Một đứa con gái có lòng hiếu thảo. Trong một lần thăm nuôi tại trại tù, con kể Ba nghe:
Từ nhà mình tới chợ Bàu Hoa chừng non 1 cây số. Sáng nào con cũng bày hàng bún mắm ra.
 Mùi mắm kho thơm lừng. Có cả tôm thẻ lột, thịt quay, cà tím. Có cả những rau nhúc, cây bông súng, rau đắng, húng cây, giá sống và bắp cải bào. Khách hàng đông lắm! Con còn cười vui nói với Ba:
Khi nào Ba về con sẽ mở một tiệm bún mắm và rau VÂN KHANH cho Ba ngồi thu tiền.
Ba nghe với lòng se sắt.
Con gái của Ba,
Trớ trêu thay, lúc Ba về con đã là con gái lỡ thì. Ba buồn lắm. Nhờ ơn Thượng Đế mình vượt biên một lần trót lọt.

 Ba đặt chân đến đất Mỹ vào cái tuổi người ta sắp nghỉ ngơi. Chính vì vậy mà con lại khổ vì Ba. Con không muốn Ba đi làm ca đêm giữa trời rét buốt.
 Con nói cái lạnh miền Bắc Việt Nam đã cứa nát thịt da Ba cả chục năm trời cũng đủ lắm rồi. Ba hãy để con lo. Nhưng Ba đâu đành lòng như thế.
Buổi sáng con ra khỏi nhà là Ba cũng đi. Tiệm giặt ủi gần nhà mình quá mà.

 Ba nhận phần việc ủi và xếp quần áo. Đi tới đi lui xem máy giặt nào ngưng. Máy sấy nào đồ đã khô. Chỉ vậy thôi.
Một ngày, tính ra Ba đi cũng gần 5 cây số. Tội ngiệp con gái của Ba. Lúc người ta báo tin Ba bị xỉu thì con khóc ròng.
Ba về nhà ở không cho con nuôi tiếp. Thật người xưa nói đúng! "Trẻ cậy cha, già cậy con" mà.
Vân Khanh con, 

Cho đến một buổi chiều, con đưa về nhà một trung niên trẻ. Trung niên mà Ba cho là "trẻ". Vì Ba thấy diện mạo anh ta cũng dễ nhìn.
Ba mừng vì con của Ba rồi cũng có một bến đợi để neo thuyền.
 Ba cầu mong cho con hạnh phúc.
Chồng của con cũng là chiến hữu của Ba. Gia cảnh cũng không may mắn giống như Ba. Vợ anh đã chết trong lần đi thăm chồng.
 Cả chiếc xe lăn xuống vực. Từ đó anh dở dở ương ương. Qua Mỹ rồi anh vẫn sống như người mộng du.
 Cho tới ngày gặp con. Tình yêu thật là kỳ diệu!
Chẳng những khiến cho con gái của Ba trẻ lại mà anh chàng "dở hơi" kia cũng chừng như mới cải lão hoàn đồng
  Cứ 4 giờ khuya , anh thức dậy đi bỏ báo. Tới 9 giờ sáng về. Nghỉ ngơi rồi 5 giờ chiều đi vào hãng. 1 giờ đêm mới trở về nhà.
 Ba cảm ơn Thượng Đế lần nữa vì con có người chồng hiền lành và độ lượng.
Chứ vào tuổi của Ba không bị đưa vào nhà dưỡng lão là hiếm lắm. Con nhớ gia đình Bác Th. không" Hai bác cưới vợ cho anh Cảnh từ lúc còn ở Việt Nam.
Vậy mà qua Mỹ rồi Bác Thanh bị cô dâu xem như gánh nặng. Nhất định đòi anh Cảnh phải đưa Mẹ vào Nursing home cho đến chết.
Vân Khanh con,
Cả một thời trẻ tuổi của con đã dành để sống cho cha mẹ. Bây giờ con hãy sống cho con đi.
 Ba rất cảm động mỗi lần khách đến thăm nhà con hay nói: vợ chồng con có phước lắm nên suýt soát tuổi 60 mà vẫn còn có cha để phụng dưỡng.
 Phải ! Hồi đó ba khó nghĩ mỗi lần nghe người ta cho rằng sự sống con người tính theo công thức: 5 năm, 6 tháng, 7 ngày.
Nghĩa là ở tuổi đời 5 bo', tuổi thọ tính theo năm. Đến 6 bó thì tính theo tháng , mà 7 bó thì tính theo ngày. Ba đã 80, chắc phải tính theo giờ quá!
Cảm ơn vợ chồng con đã chăm sóc Ba mỗi ngày. Con nói: Ba ơi ! Với chúng con ngày nào cũng là Father's Day cả.
Ba thật có lỗi với con.
Hồi đó Ba vẫn buồn thầm trong lòng khi mẹ con sinh con là con gái.
 Ông Nội con sợ Ba chết trận thì không có con trai nối dõi tông đường.
 Còn nếu Ba già mà yếu đau thì con là gái không thể chăm cho Ba được. Ca dao có câu:
Trai mà chi" Gái mà chi"
Con nào có nghĩa có nghì thì hơn. Nói đến đây Ba chợt nhớ loáng thoáng câu chuyện "Tấm đắp mông ngựa" mà Ba đã đọc từ rất lâu:
 Chuyện kể :
Một người cha đã đem cả gia tài còn lại của mình cưới cho con cô vợ giàu, trẻ đẹp. Một thời gian đầu sống vui. Rồi những đứa cháu nội lần lượt ra đời. Người cha mỗi ngày một già yếu.
 Người con trai rất yêu và nể vợ. Dần dần quên đi trong nhà còn có người cha.
 Mùa Đông lạnh lẽo mà sức già chịu không thấu những ngày giá tuyết phũ phàng.
 Trong khi những con ngựa nuôi trong chuồng thì được giữ ấm bằng những tấm đắp mông. Đến chừng không thể chịu đựng được nữa người cha bèn gọi con trai để nói rằng:
- Con ơi , hãy cho cha một tấm đắp mông ngựa đễ cha dễ ngủ vì mùa Đông nầy lạnh quá!
Con dâu nghe được bèn nói với chồng:
- Anh hãy lấy tấm đắp cũ ngoài sân kia mà cắt cho cha một nửa.
Người con trai làm theo lời vợ. Trong lúc cố dùng sức cắt đôi tấm đắp ra thì đứa con nhỏ đến gần, hỏi:
-Cha ơi, sao không cho ông Nội cả tấm đi" Cha cắt ra làm chi "
Người cha trả lời:
- Để dành con à.
Hôm sau, người con trai thấy đứa con mình cũng đem tấm đắp mông ngựa khác cắt ra làm đôi. Người con trai giận dữ hỏi:
- Con làm cái gì vậy" Tại sao con cắt nó ra"
Đứa con nhỏ đáp:
- Nửa tấm nầy con cho ông Nội. Còn nửa nầy để dành khi nào cha già con sẽ cho cha.
Người cha giật mình hối hận. Từ đó, hết lòng chăm sóc cha mình cho đến cuối cuộc đời.
 Vân Khanh,
 
Ba ước ao những người cha khác cũng có con hiếu thảo như con gái của Ba. Ba rất tự hào về con. Trong lúc có biết bao gia đình, cha mẹ ngậm đắng nuốt cay vì những đứa con Việt Nam sống theo kiểu Mỹ.
 Rất tự do! Thậm chí đã khước từ hai chữ HIẾU KÍNH cha mẹ,làm cho các bậc sinh thành hàng ngày sống "nước mắt chan cơm" thì Ba đã được vợ chồng con hết lòng chăm chút từng miếng ăn, giấc ngủ.
Người xưa nói: "Hiếu thuận huờn sinh hiếu thuận tử. Ngỗ nghịch huờn sinh ngỗ nghịch nhi". Ba ước nề nếp gia đình mình là như vậy.
Ba của con
 
 Người Lính Già