Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013
Không ai có thời gian cả
Tôi có một cái đồng hồ rất cổ. Nó từng thuộc về mẹ tôi. Bố tôi đưa nó
cho tôi vài năm sau khi mẹ tôi mất. Cái đồng hồ này mang đến cho tôi
nhiều cảm xúc lẫn lộn. Tôi yêu nó vì nó là của mẹ. Nhưng nó cũng lưu giữ
một vài ký ức không vui nữa.
Nó không phải là một cái đồng hồ phức tạp hay độc đáo gì cả. Nó có quả
lắc. Nó chạy bằng cách cắm điện.
Nó đếm thời gian và cứ nửa tiếng, nó
lại gõ chuông một lần.
Hay ít nhất là nó từng như thế.
Bây giờ thì nó
sai lung tung, bạn không thể đoán trước được là sắp tới nó sẽ gõ mấy
tiếng chuông để báo mấy giờ.
Những cảm xúc buồn nhất từ chiếc đồng hồ đó là lúc mẹ tôi sắp mất, mẹ
bảo chúng tôi rút điện cái đồng hồ ra.
Nghe tiếng tích tắc của nó khiến
mẹ sốt ruột. Thế nhưng tôi vẫn muốn sửa nó để có thể nhớ lại những thời
khắc đẹp đẽ mà chúng tôi từng có khi ở bên mẹ. Nên một lần, tôi đem nó
tới cửa hàng đồng hồ gần nhà.
- Tôi biết cái đồng hồ này không có giá trị vật chất đặc biệt gì. Nhưng nó là của mẹ tôi nên tôi cần sửa nó
Tôi nói với người chủ cửa hàng đồng thời miêu tả tình trạng của nó cho ông biết.
- Bây giờ chúng ta sẽ làm thế này nhé - ông nói - Tôi sẽ tháo bỏ toàn
bộ máy đồng hồ và thay nó bằng bộ máy chạy pin như những chiếc đồng hồ
hiện đại. Thế là dễ và nhanh nhất. Tổng cộng hết khoảng 135 đôla Mỹ. Ông không sửa được nó sao?
- Không, vì chúng tôi không có thời gian và cũng không có đủ linh kiện.
Những người có đồng hồ cũ đến mức này thì khi bị hỏng, họ bỏ đi luôn
thôi chứ không đem đi sửa và cũng không bán linh kiện cho chúng tôi làm
gì.
Tôi cảm ơn ông ấy và về nhà. Tôi gọi điện cho vài nơi khác nhưng người
ta cũng nói y như vậy, họ không có thời gian và cũng không có linh
kiện.Thật là buồn.
Bởi vì người ta chọn cách dễ và tiện hơn bằng cách thay phần máy khác
cho cái đồng hồ cổ đó, thay vì sửa chính phần máy nguyên bản của nó.
Điều này khiến nó trở thành bản copy của những chiếc đồng hồ hiện đại,
thay vì giữ những gì đang là của chính nó.
Nghe cũng hơi giống như cuộc sống. Mỗi chúng ta là một nguyên bản, là
duy nhất, nhưng chúng ta thường sao chép phong cách của một người khác
thường dễ hơn tự phát triển phong cách của riêng mình, thay đổi và thích
nghi dựa trên những gì mình có.
Chúng ta thích giống người này và giống người kia, hơn là “Này, cả thế
giới, hãy nhìn tôi, tôi có thể chưa hoàn thiện nhưng tôi sẽ tốt hơn từng
ngày dựa trên những gì tôi có”. Và rất nhiều người dành cả đời mình để
cố gắng làm… một người khác.
Vậy là, chiếc đồng hồ cổ, được làm bằng tay này, một ngày nào đó sẽ bị
coi là vô dụng. Không phải vì người ta không thể sửa mà là không sửa thì
sẽ dễ hơn.
Cũng giống như việc bạn đem vứt một món đồ đi thì dễ hơn là
đem nó cho người nào cần, hoặc dễ hơn là đem đến chúng tới nơi tái chế.
Cho nên, khi bạn hỏi hầu hết mọi người là tại sao họ không chia sẻ
những gì họ có, trong khi họ có thể, thì bạn sẽ nhận được cùng một lý
do: "Không ai có thời gian cả".
Hãy là chính mình và hãy chia sẻ khi
chiếc đồng hồ của bạn còn đang hoạt động.
Bob Perks
(Mint dịch)
(Mint dịch)
Chỉ còn ngày mai là phía trước
Tôi vẫn thường dỗ mình vào giấc ngủ bằng rất nhiều những cảm xúc khác nhau.
Có khi là nỗi nhớ
Có khi là những giọt nước mắt
Nhưng cũng có khi là những nụ cười
Có khi là nỗi nhớ
Có khi là những giọt nước mắt
Nhưng cũng có khi là những nụ cười
Dù là cảm xúc nào đi chăng nữa, sau cùng tôi vẫn thấy mình chìm vào
trong giấc ngủ một cách rất bình yên, dẫu có lần nữa đêm khi thức dậy,
liếm nhẹ đôi môi tôi thấy có chút gì mằn mặn. Nhưng lúc đó tôi không có
thời gian để nghĩ và để đặt ra câu hỏi tại sao môi mình mặn mà không
ngọt, dù trong nhiều giấc mơ người ta vẫn nói, trên gương mặt tôi nụ
cười là đẹp nhất.
Mà đâu phải chỉ trong giấc mơ, người ta xem ảnh của
tôi, người ta gặp gỡ tôi ở ngoài đời, ai cũng nói số tôi hạnh phúc vì nụ
cười lúc nào cũng luôn thường trực ở trên môi ngay cả khi bão vẫn nổi ở
trong lòng.
Tôi vẫn thường mơ rất nhiều trong những giấc mơ của tôi.
Có những giấc
mơ lạ lùng khiến tôi hoang mang khi tỉnh dậy, có những giấc mơ khiến tôi
tủm tỉm cười nhưng cũng có khi tôi chẳng nhớ gì về giấc mơ ấy cả dù
biết rõ rằng đêm qua, mình đã mơ về một điều gì đấy.
Và thế rồi, tôi gọi
những giấc mơ mà mình không nhớ đến ấy là: "Những giấc mơ của ngày
mai".
Nếu là ngày xưa, chắc hẳn tôi sẽ mơ mộng gọi nó là: "Giấc mơ thời
con gái", nhưng bây giờ có lẽ tôi đã đủ lớn để nhận ra rằng những giấc
mơ thời con gái của tôi đã bay, bay xa tự lâu lắm rồi…
Chỉ còn có ngày mai là ở phía trước!
Đánh cược tuổi trẻ của mình cho một tình yêu không trọn vẹn là điều mà
tôi không hề muốn, ẩn sâu tiềm thức của mình tôi vẫn thấy mình là đứa
sống quá lý trí.
Vì quá lý trí nên bạn tôi bảo rằng đàn ông không muốn
và không dám yêu tôi.
Nhưng thật ra thì tôi nghĩ, chẳng qua là vì tôi
chưa gặp được một nửa của mình nên mới lý trí như vậy chứ khi đã yêu
rồi, đã tìm được một nửa của mình rồi thì lúc đó tôi tin, trái tim sẽ
chỉ đường cho lý trí…
Mùa thu năm nay đang chầm chậm về, tôi vẫn một mình bước trên những con
đường, góc phố thân quen.
Đôi khi tôi vẫn lấy tay quẹt nước mắt rồi mỉm
cười. Nếu ông trời có cho tôi được quay trở lại để sống những tháng năm
xưa, tôi tin mình vẫn sẽ sống như thế.
Sẽ chẳng có điều gì có thể thay
đổi được nữa bởi tất cả những điều đã qua, tất cả những việc tôi làm,
tôi tin có bàn tay định mệnh sắp đặt ở đó.
Những tháng năm đã sống, tôi
biết ơn cuộc đời quá nhiều, biết ơn cả những con người đã đến - ở lại và
đi. Vì qua họ, tôi đã được lớn lên từ những yêu thương và cả những
tiếng thở dài sâu hun hút.
Đêm nay, hít một lần nữa thật sâu cơn gió mùa thu xứ người.
Cảm ơn
những ngày đã qua và những ngày sẽ tới. Sẽ không cắn chặt môi và tự nhủ
lòng thêm điều gì nữa
…Nếu luôn tin rằng "Rồi tất cả sẽ qua" thì cũng hãy
tin đến tận cùng để hiểu rằng "Cũng chẳng có nỗi đau nào là ở lại!".
Hoàng Yến Anh.
Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013
Đà Lạt rực vàng mùa hoa dã quỳ
Bên cạnh những loại hoa kiêu sa, màu vàng rực rỡ có phần hoang dại của dã quỳ đã tạo nên vẻ đẹp rất riêng cho xứ sở hoa Đà Lạt.
Dã quỳ là loài hoa dại, phổ biến ở Tây Nguyên và nhiều tỉnh vùng cao phía Bắc.
Tuy nhiên, nói đến mùa dã quỳ người ta thường nhắc đến Đà Lạt, bởi chỉ ở đây mới có thể cảm nhận được một màu vàng trải dài khắp các con đường.
Không chỉ đánh dấu sự kết thúc của mùa mưa, hoa dã quỳ nở còn là thời điểm du khách tìm về thành phố Đà Lạt, để được hòa mình với khung cảnh mộng mơ và hơn cả là để đắm chìm trong màu vàng hoang dại của dã quỳ.
Dã quỳ tuy không lớn như hướng dương nhưng do mọc thành bụi nên khi bung nở đã tạo nên một thảm vàng rực rỡ. Sắc vàng ấy như sưởi ấm cao nguyên lạnh giá cùng ánh mặt trời và mê hoặc bất kỳ ai lạc bước ngang qua.
Hoa dã quỳ đẹp nhất vào buổi sáng, khi cái nắng của mùa đông vừa hừng lên, sương vẫn còn đọng trên lá và những cánh hoa.
Bạn có thể bắt gặp sắc vàng ươm nắng của dã quỳ ở bất cứ nơi đâu, từ trong lòng thành phố bên những căn biệt thự nhỏ xinh, đến những con đường tỏa đi muôn hướng.
Thường để đắm mình trong màu vàng quyến rũ của dã quỳ, bạn nên chọn xe máy làm bạn đồng hành, để có thể len lỏi khắp các con đường, sườn đồi hay ngõ nhỏ nơi dã quỳ đua sắc khoe hương. Ngoại ô thành phố là nơi hoa dã quỳ mọc nhiều nhất.
Tuy không phải là loại hoa trồng được con người chăm sóc nhưng hoa ở đây mọc thành bụi lớn.Đoạn từ D’ran lên Đà Lạt là cung đường đẹp bậc nhất cao nguyên Lang Bian, không chỉ bởi rừng thông và đường đèo uốn lượn, mà còn bởi màu hoa dã quỳ đã nhuộm vàng dọc hai bên đường.
Nếu đi vào sáng sớm, du khách sẽ có cảm giác như lạc vào cõi tiên với những tầng mây la đà, dưới đất ẩn hiện màu vàng hoang hoải xen lẫn trong làn sương mờ ảo.
Đoạn từ Liên Khương về Đà Lạt cũng là cung đường ngắm dã quỳ thích mắt. So với đường từ D’ran, cung đường này dễ đi vì trải nhựa suốt tuyến và vẻ đẹp lôi cuốn của bạt ngàn dã quỳ. Hoa mọc ven đường trải dài uốn lượn như dải lụa vàng dẫn lối đưa du khách về với thành phố cao nguyên.
Càng đi, hoa càng nhiều thêm, rực rỡ một màu vàng ngút mắt, lấn át dần màu lá xanh, khiến những vòng bánh xe như vội vàng, cuống quít đuổi theo những triền hoa vàng miên man, về tận đến thành phố lúc nào không hay.
Tuy trong trung tâm thành phố không nhiều dã quỳ như ở ngoại ô, nhưng ngay trong Thung lũng tình yêu bạn cũng có thể tìm thấy màu vàng mê dại ấy.
Giữa muôn sắc hoa lung linh sặc sỡ người ta vẫn dễ dàng nhận ra màu vàng không thể trộn lẫn của những cánh dã quỳ.
Bên cạnh đó, những vườn hoa dã quỳ vàng rực tại sân ga Đà Lạt cũng khiến không ít du khách ngẩn ngơ.
Bởi chẳng thế mà nơi đây trở thành nơi ghi lại những khung hình hạnh phúc của các cặp uyên ương. Hoa nở khắp nẻo đường, vàng rực trên đồi xa, từng ngõ nhỏ của phố núi, len lỏi qua những con ngõ nhỏ, e ấp bên bờ rào… Dã quỳ vô tình tạo cho cao nguyên Đà Lạt trở nên đẹp rực rỡ hơn bao giờ hết. Vy An
Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013
Truyện rất ngắn .
Mưa đầu mùa
Những cơn mưa đầu mùa thường ập đến bất ngờ, nước tuôn xối xả. Hàng hiên nhà tôi đầy người đến trú mưa, ồn ào như chợ vỡ, nhất là cánh bán hàng rong.
Tôi thật bực mình vì công việc của tôi cần sự yên tĩnh.
Mẹ thì khác, những lúc ấy bà vui như "cá gặp nước", những kỷ niệm vui buồn ngày xưa với gánh hàng của bà ngày xưa như không bao giờ dứt.
Có lúc bà còn hào phóng mua hết những thức ăn ế ẩm của họ, dù sau đó không sao dùng hết phải đem cho đi.
Tôi tỏ ý khó chịu, Mẹ chỉ cười buồn bảo: "Những thứ ấy đã một thời nuôi con khôn lớn đó...".
Tôi nhớ lại những cơn mưa đầu mùa ngày trước, Mẹ gánh hàng về ôm tôi khóc, chợt thấy chạnh lòng...
Nguyễn Thanh Xuân
Sống ở đời
Từ hồi còn học trung học, cha tôi có thói quen vặn đồng hồ chạy nhanh năm phút. Rồi vào đại học, ra trường, đi tìm việc làm, lập gia đình... cha tôi vẫn giữ thói quen như thế.
Cha dạy tôi: "Phải luôn tôn trọng giờ giấc, và đừng để ai khó chịu vì mình chậm trễ con ạ".
Năm ngoái được thăng chức giám đốc, cha thay đổi thói quen đột ngột: cha vặn đồng cho chạy chậm năm phút.
Tôi thắc mắc, hỏi tại sao, cha trả lời: "Phải nghiêm khắc với chính mình nhưng lại dễ dàng với người khác con ạ!"
Phạm Quốc
Cảnh ngộ
Chú ơi! Mua vé số cho con đi chú. Làm ơn mua cho con một vé đi chú.
- Đưa coi!
- Tiếng người đàn ông.
- Anh ơi! Mua tặng chị một hoa hồng đi anh.
Người đàn ông nhìn tấm vé số rồi nhìn cô bạn gái của mình.
Người đàn ông chọn hoa hồng.
Đêm thành phố nhộn nhạo những ánh đèn xanh đỏ. Thằng bé bán vé số lủi thủi bước đi, vai nó run lên, không biết vì nó lạnh hay vì một điều gì khác.
Nó đang căm ghét con bé bán hoa. Nó đâu có biết rằng con bé bán hoa ấy cũng có một đứa em bán vé số và một người cha đang hấp hối.
Phạm thị Kim Anh,
Hứa
Trong khuôn viên trường mù có hai thằng bé đang chơi bài. Những quân bài được làm dấu phân biệt một cách khéo léo. Vừa chơi chúng vừa chuyện gẫu:
- Người ta nói má tao đẹp lắm mày ơi!
- Ừ, biết rồi, nói hoài.
- Đẹp như hoa hậu luôn!
- Đẹp thì sao, đẹp mà có bao giờ muốn rước mày về không?
Thằng bé kia quăng bài xuống đất, nước mắt chan hòa:
- Má tao hứa sang năm đón tao về mà!
Nói xong nó òa khóc vì nhớ ra má nó đã hứa vậy từ rất lâu rồi.
CÕNG
Hồi học tiểu học ở quê nhà,mỗi khi lũ về đường có đôi chỗ bị nước ngập. Sợ tôi gặp chuyện không may, ba tôi thường cõng tôi đến trường.Trên lưng ba có khi tôi nhảy cẩng reo hò làm ba nặng thêm...nhưng ba vui.
Rồi ba tôi bệnh nặng phải chuyển lên bệnh viện lớn,tôi đi thăm nuôi và có khi phải cõng ba từ giường bệnh này sang giường bệnh khác. Hồi cõng con ba vui, bây giờ con cõng lại ba...con khóc.
Con khóc không phải vì nặng nhọc ba ơi!
Võ thành An
Sầu Riêng
- Mẹ, sầu riêng rộ. Mẹ mua cho Nội một trái đi Mẹ. Nội nói cả chục năm rồi Nội chưa ăn múi nào hết.
- Bên đây sầu riêng mắc như vàng, của đâu mà cho Nội mày ăn cho đủ. Tao hầu Ba mày mệt rồi, thêm Nội mày nữa có nước đem chôn tao sớm.
Thằng Tí như bị hụt hẫng trước câu trả lời của Mẹ nó. ...
Mùa sầu riêng năm sau, Nội nó mất. Hôm giỗ đầu, Mẹ nó mua một trái sầu riêng thật to để trên bàn thờ.
Mẹ nó nói với mọi người:
- Má chồng tôi hảo sầu riêng lắm. Mắc cách mấy tôi cũng ráng mua để cúng Má tôi.
Mọi người khen Mẹ nó là dâu thảo. Chỉ có thằng Tí biết.
Nó lặng lẽ đến cạnh bàn thờ thì thầm:
- Xin Nội tha lỗi cho Mẹ con
St
Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013
Một Thoáng Suy Tư
Bỗng thấy lòng ta thoáng xao động ,thêm chút tiếc nuối , ta vô tình bỏ quên thói quen ghi chép lại những cảm xúc trong ngày .
Phải chăng mình quá bận rộn & đa đoan , thích ôm nhiều việc làm khổ thân , đôi khi ta không dám nói câu từ chối , chỉ ta vì hay nể nang hay tại ta sống tình cảm .
Hãy vui với hiện tại ,rồi sẽ không nói câu hối tiếc ,việc gì trong tầm tay mình , ta hãy nắm bắt ( nhớ là đọc trong sách , ... cũng đúng quá,hehe )
Thời tiết thay đổi cứ như 4 mùa trong ngày ,bên này đang m.Thu .
Nhưng dù sao chăng nữa khí hậu 4 mùa đem lại cho mỗi chúng ta bao nhiêu cảm xúc , mình vẫn thích 4 mùa
Hồi tưởng lúc xưa ta ở Sgon chỉ có 2 mùa mưa ,nắng , giờ thì ta toại nguyện rồi !
Nghe chuyện tình và happy ending của cặp cô dâu chú rể Chelsea & Kyle( ABC news & Fox11 news , The Metro)
Cô Chelsea Clair và anh Kyle Froelich gặp nhau lần đầu tiên tại một buổi triển lãm xe hơi 2009.
Khi đó Clair 22 tuổi, còn Froelich mới 19. t
Sau một thời gian dài tìm kiếm người hiến thận phù hợp , nhưng không thành, các bác sĩ khuyên Froelich nên từ bỏ hy vọng.
Tuy nhiên, vào ngày cặp đôi gặp nhau ở bang Indiana, Clair đã đề nghị sẽ hiến quả thận mình cho chàng trai trẻ sau khi biết rõ bệnh tình của anh.
Một năm sau, cả hai tiến hành ca phẫu thuật cấy ghép thận.
"Cuối cùng chúng tôi có một cặp thận ghép gần như hoàn hảo", Clair nói.
Trước đó, mẹ của Clair đã ra sức khuyên ngăn con gái nhưng cô vẫn kiên quyết làm theo ý mình. Sau nhiều lần đồng hành cùng Froelich trong các buổi hẹn gặp tại bệnh viện, tình yêu giữa hai người bắt đầu nảy nở.
"Có một mối liên hệ nào đó giữa hai chúng tôi và chỉ chúng tôi mới biết", Froelich, hiện 23 tuổi, nói. "Clair là người bạn tuyệt vời của tôi".
Tại đám cưới diễn ra hôm 12/10/2013 và chú rể Froelich nói: “Anh trao em bàn tay, trái tim và cả tâm hồn này, vì anh biết chúng sẽ khiến em cảm thấy an toàn”.
Có duyên nợ với nhau nên cả hai mới tìm thấy đúng 1/2 của mình kết hợp trọn vẹn ,hay 2 nữa vòng tròn đã lạc nhau ,nay cả hai đã gắn kết lại thành vòng tròn hoàn hảo và hạnh phúc
Chúc mừng hai bạn Chelsea & Kyle !
Weekend chỉ vỏn vẹn 2 ngày ít ỏi , ta plan bao nhiêu thứ ,nhưng chẳng đủ thời gian làm cho xong,hazzzz chán ! !
Hết hr break time , hẹn lần sau PT gỏ tiếp những dòng vu vơ nha !
PT
Autumn 10/29/2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)