Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Từ bi với chính mình

 


Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay. Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác...
 Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai, nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ.
 Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú. Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.
Từ ngày "thế giới phẳng", ta còn sống với đời sống ảo.
 Ta ngồi đây với bạn nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp. Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn.
 Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa. Hiện tại thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai. 
Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết "enjoy" nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.
Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75.
 Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải....nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? 
Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa.
Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch... 
Cơ thể ta cứ tiến triển theo một "lộ trình" đã được vạch sãn của nó, không cần biết có ta. Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ.
Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.
 Anh chàng Alexis Zorba nói: "Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút, cho nó ăn với, cho nó nghỉ với.
 Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa đường cho mà coi"
 (Nikos Kazantzaki).
Từ ngày biết thương "con lừa" của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi... cũng khác tôi xưa.
 Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá.
Một người cô tôi mắc bệnh "ăn không được", "ăn không biết ngon" vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ đắt tiền cho uống.
 Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được.
 Giá nghèo một chút còn hay hơn. Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng.
 Tôi cũng biết cho con lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được.
Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: "Cơ tắc xan hề khốn tắc miên" (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền) trong bài Cư trần lạc đạo (Ở đời mà vui đạo). 
Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm.
 Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp.
Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình.
 Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác.
 Cũng nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo.
 Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi.
 Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại. Thế là "căn" hết tiếp xúc được với "trần".
 Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm.
Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành.
Cái mà người xưa gọi là "hoa đốm hư không" chính là nó.
 Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình. Chính cái "tưởng" của ta nhiều khi làm hại ta.
 Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua.
 Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.
Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả.
 Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút. Nhưng muốn vậy, phải... chuyển đổi cách thở.
 Thở ư? Đúng vậy Một bác sĩ có thể biết rất nhiều về bộ máy hô hấp, về cơ thể học, sinh lý học, bệnh lý học của bộ máy hô hấp nhưng chưa chắc đã biết thở.

                                                              Đỗ Hồng Ngọc

Không bao giờ từ bỏ


Năm 1889, Rudyard Kipling - nhà văn được giải Nobel Văn học năm 1907, từng nhận một lá thư từ chối của hội đồng chấm thi San Francisco: "Tôi rất lấy làm tiếc, thưa ông Kipling, nhưng quả thực ông không biết cách sử dụng tiếng Anh".
- Winston Churchill từng thi rớt kỳ thi vào lớp sáu.
 Ông trở thành thủ tướng của nước Anh khi đã 62 tuổi, sau cả một đời chỉ toàn gặp thất bại. Sự đóng góp lớn nhất của ông là khi ông đã về hưu.
- Albert Einstein đến năm lên 4 tuổi mới biết nói, và phải đến năm 7 tuổi mới biết đọc.
 Thầy giáo từng nhận xét về ông như sau: "Chậm phát triển, khó gần, luôn có những ước mơ ngớ ngẩn".
 Ông từng bị đuổi học và bị từ chối nhận vào trường bách khoa Zurich.
- Louis Pasteur chỉ là một sinh viên bình thường trong số những sinh viên chưa tốt nghiệp, từng xếp thứ hạng 15/22 ở môn Hóa.
- Tướng Douglas MacArthur từng bị từ chối gia nhập West Point không chỉ một mà đến hai lần. Đến lần thứ ba, ông mới được chấp nhận và đã lập nhiều chiến công ghi vào sử sách.
- Năm 1944, Emmeline Snively, giám đốc của hãng đào tạo người mẫu Blue Book từng nói với cô người mẫu triển vọng Norma Jean Baker (Marilyn Monroe) rằng: "Cô nên học làm thư ký hay lấy chồng đi thì hơn".
Khi từ chối ban nhạc rock The Beatles của Anh, người quản lý của hãng thu âm Decca đã nói rằng: "Chúng tôi không thích thứ âm nhạc của họ. Mấy nhóm guitar như thế đã lỗi thời rồi!".
- Năm 1954, Jimmy Denny, giám đốc của hãng Grand Ole Opry, đã sa thải Elvis Presley chỉ sau một buổi biểu diễn.
 Ông nói với Presley rằng: "Anh chẳng thể đi đến đâu được. Anh nên quay về lái xe tải đi thì hơn".
- Khi Alexander Graham Bell phát minh ra chiếc điện thoại đầu tiên vào năm 1876, nó đã không nhận được sự ủng hộ của mọi người.
 Tổng thống Rutherford Hayes nói: "Đây quả thực là một phát minh gây ngạc nhiên, nhưng liệu có ai muốn sử dụng nó không?"
- Trước khi phát minh ra bóng đèn tròn, Thomas Edison đã tiến hành hơn 2.000 cuộc thử nghiệm. Một phóng viên trẻ hỏi về cảm giác của ông sau khi thất bại quá nhiều lần như vậy.
 Ông nói: "Tôi chưa bao giờ thấy mình thất bại, dù chỉ một lần.
 Tôi phát minh ra bóng đèn tròn.
 Quá trình phát minh này có đến 2.000 bước".
- Sau nhiều năm thính lực bị giảm, đến năm 46 tuổi, nhà soạn nhạc người Đức LudwigVan Beethoven hoàn toàn không thể nghe được. Bất chấp điều đó, ông vẫn viết được những tuyệt phẩm âm nhạc - gồm năm bản nhạc giao hưởng - vào những năm cuối đời của mình.
"Thất bại chính là cơ hội để bạn khởi đầu lần nữa một cách hoàn hảo hơn"
 - Henry Ford

                                                Jack Canfield + Mark Victor Hansen 
                                                                           (Mint dịch)

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Mùa thu sang ta về thăm lại cõi buồn

 


Mùa thu sang
lá rơi đầy lối qua sông
Con thuyền
ngày xưa đã rời bến
Người ơi,
giọt nước mắt trên môi thầm thương

Mùa thu hỡi, có giăng giăng mưa ngâu Huế cũ hồn ta nhớ vương vấn biển sầu Huế cũ ngày xưa nhìn em vui cười nói Chung bước cùng nhau qua bến Vân Lâu

Bây giờ thì đã giữa mùa thu vắng Áo tím xưa bây giờ không thấy dáng người Buồn chợt rơi rơi về trong kỷ niệm Nhớ em ta đã nhớ đến muôn đời
Người ơi mối tình đầu đã xa rời Có hay chăng một người về lại Huế Mang đầy trong tim những lời ước thệ Được sống bên nhau hạnh phúc muôn đời

Mùa thu sang đêm ngắm mãi những cung đường
Gió vẫn say bên dòng sông quê hương
Gió thổi bay bay những chiếc lá úa
Lữ khách buồn nhớ mãi dáng người thương

Nguyễn Chí Hiệp

Bài học về sự nhẫn nhịn


Thiền sư Hakuin luôn được mọi người sống quanh ngài ca ngợi về nếp sống trong sạch, đạo hạnh.
Gần nơi ngài sống có một cửa hàng thực phẩm. Hai vợ chồng người chủ cửa hàng có một cô con gái trẻ đẹp.
 Thật bất ngờ, một hôm hai người bỗng nhận ra cô con gái của mình đã mang thai!
Điều này làm cho cha mẹ cô gái bừng bừng nổi giận. Cô lại nhất định không chịu thừa nhận ai là cha của bào thai đó.
 Tuy nhiên, sau bao nhiêu lần tra vấn hạch hỏi, cuối cùng cô lại chỉ đến thiền sư Hakuin.
Trong tâm trạng cực kỳ tức giận, cha mẹ cô lập tức tìm đến chỗ vị thiền sư. Sau khi nghe sự việc, ngài chỉ hỏi lại: “Thật thế sao?”.
 Rồi chẳng biện bạch gì, sau khi đứa bé được sinh ra, người ta mang đến giao cho ngài. Vào lúc này, thanh danh của ngài chẳng còn gì nữa, nhưng ngài không màng đến điều đó.
Ngài hết lòng chăm sóc đứa bé. Ngài đi xin sữa từ những người hàng xóm cũng như tất cả những thứ cần thiết để nuôi dưỡng nó. 
Một năm sau, người mẹ trẻ không còn dằn lòng được nữa, liền thú nhận sự thật với cha mẹ nàng, rằng người cha thực sự của đứa trẻ là một thanh niên làm việc ở chợ cá.
Cha mẹ nàng lập tức đến chỗ thiền sư Hakuin để tạ lỗi, cầu xin sự tha thứ của ngài, và xin được nhận đứa bé về.
 Thiền sư vui vẻ chấp thuận. Khi trao lại đứa bé, ngài cũng chỉ nói mỗi một câu: “Thật thế sao?”. 
Bạn thân mến, vị thiền sư trong câu chuyện đã chứng tỏ một khả năng chịu đựng oan khuất gần như không giới hạn.
 Nhưng điều đáng nói hơn nữa là ngài hầu như không tỏ ra vẻ gì cho thấy việc ngài đang phải chịu đựng. 
Khi phải chịu đựng những sự oán giận hay chê trách về một sự việc mà mình không hề thực hiện, chỉ có thực hành nhẫn nhục mới có thể giúp ta vượt qua được với tâm trạng thản nhiên mà không có sự khổ đau, uất ức.

Mint
(dịch từ Zenstories)

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Ca Sĩ Ngọc Lan



Không ai có thời gian cả

 


Tôi có một cái đồng hồ rất cổ. Nó từng thuộc về mẹ tôi. Bố tôi đưa nó cho tôi vài năm sau khi mẹ tôi mất. Cái đồng hồ này mang đến cho tôi nhiều cảm xúc lẫn lộn. Tôi yêu nó vì nó là của mẹ. Nhưng nó cũng lưu giữ một vài ký ức không vui nữa.
Nó không phải là một cái đồng hồ phức tạp hay độc đáo gì cả. Nó có quả lắc. Nó chạy bằng cách cắm điện. 
Nó đếm thời gian và cứ nửa tiếng, nó lại gõ chuông một lần.
 Hay ít nhất là nó từng như thế.
 Bây giờ thì nó sai lung tung, bạn không thể đoán trước được là sắp tới nó sẽ gõ mấy tiếng chuông để báo mấy giờ.
Những cảm xúc buồn nhất từ chiếc đồng hồ đó là lúc mẹ tôi sắp mất, mẹ bảo chúng tôi rút điện cái đồng hồ ra.
 Nghe tiếng tích tắc của nó khiến mẹ sốt ruột. Thế nhưng tôi vẫn muốn sửa nó để có thể nhớ lại những thời khắc đẹp đẽ mà chúng tôi từng có khi ở bên mẹ. Nên một lần, tôi đem nó tới cửa hàng đồng hồ gần nhà.
- Tôi biết cái đồng hồ này không có giá trị vật chất đặc biệt gì. Nhưng nó là của mẹ tôi nên tôi cần sửa nó
Tôi nói với người chủ cửa hàng đồng thời miêu tả tình trạng của nó cho ông biết. 
- Bây giờ chúng ta sẽ làm thế này nhé - ông nói - Tôi sẽ tháo bỏ toàn bộ máy đồng hồ và thay nó bằng bộ máy chạy pin như những chiếc đồng hồ hiện đại. Thế là dễ và nhanh nhất. Tổng cộng hết khoảng 135 đôla Mỹ. Ông không sửa được nó sao?
- Không, vì chúng tôi không có thời gian và cũng không có đủ linh kiện.
 Những người có đồng hồ cũ đến mức này thì khi bị hỏng, họ bỏ đi luôn thôi chứ không đem đi sửa và cũng không bán linh kiện cho chúng tôi làm gì.
Tôi cảm ơn ông ấy và về nhà. Tôi gọi điện cho vài nơi khác nhưng người ta cũng nói y như vậy, họ không có thời gian và cũng không có linh kiện.Thật là buồn.
Bởi vì người ta chọn cách dễ và tiện hơn bằng cách thay phần máy khác cho cái đồng hồ cổ đó, thay vì sửa chính phần máy nguyên bản của nó. Điều này khiến nó trở thành bản copy của những chiếc đồng hồ hiện đại, thay vì giữ những gì đang là của chính nó.
Nghe cũng hơi giống như cuộc sống. Mỗi chúng ta là một nguyên bản, là duy nhất, nhưng chúng ta thường sao chép phong cách của một người khác thường dễ hơn tự phát triển phong cách của riêng mình, thay đổi và thích nghi dựa trên những gì mình có.
Chúng ta thích giống người này và giống người kia, hơn là “Này, cả thế giới, hãy nhìn tôi, tôi có thể chưa hoàn thiện nhưng tôi sẽ tốt hơn từng ngày dựa trên những gì tôi có”. Và rất nhiều người dành cả đời mình để cố gắng làm… một người khác.
Vậy là, chiếc đồng hồ cổ, được làm bằng tay này, một ngày nào đó sẽ bị coi là vô dụng. Không phải vì người ta không thể sửa mà là không sửa thì sẽ dễ hơn.
 Cũng giống như việc bạn đem vứt một món đồ đi thì dễ hơn là đem nó cho người nào cần, hoặc dễ hơn là đem đến chúng tới nơi tái chế.
Cho nên, khi bạn hỏi hầu hết mọi người là tại sao họ không chia sẻ những gì họ có, trong khi họ có thể, thì bạn sẽ nhận được cùng một lý do: "Không ai có thời gian cả".
 Hãy là chính mình và hãy chia sẻ khi chiếc đồng hồ của bạn còn đang hoạt động.
 Bob Perks
(Mint dịch)



Chỉ còn ngày mai là phía trước


Tôi vẫn thường dỗ mình vào giấc ngủ bằng rất nhiều những cảm xúc khác nhau.
Có khi là nỗi nhớ
Có khi là những giọt nước mắt
Nhưng cũng có khi là những nụ cười
Dù là cảm xúc nào đi chăng nữa, sau cùng tôi vẫn thấy mình chìm vào trong giấc ngủ một cách rất bình yên, dẫu có lần nữa đêm khi thức dậy, liếm nhẹ đôi môi tôi thấy có chút gì mằn mặn. Nhưng lúc đó tôi không có thời gian để nghĩ và để đặt ra câu hỏi tại sao môi mình mặn mà không ngọt, dù trong nhiều giấc mơ người ta vẫn nói, trên gương mặt tôi nụ cười là đẹp nhất.
 Mà đâu phải chỉ trong giấc mơ, người ta xem ảnh của tôi, người ta gặp gỡ tôi ở ngoài đời, ai cũng nói số tôi hạnh phúc vì nụ cười lúc nào cũng luôn thường trực ở trên môi ngay cả khi bão vẫn nổi ở trong lòng.
Tôi vẫn thường mơ rất nhiều trong những giấc mơ của tôi.
 Có những giấc mơ lạ lùng khiến tôi hoang mang khi tỉnh dậy, có những giấc mơ khiến tôi tủm tỉm cười nhưng cũng có khi tôi chẳng nhớ gì về giấc mơ ấy cả dù biết rõ rằng đêm qua, mình đã mơ về một điều gì đấy.
 Và thế rồi, tôi gọi những giấc mơ mà mình không nhớ đến ấy là: "Những giấc mơ của ngày mai".
 Nếu là ngày xưa, chắc hẳn tôi sẽ mơ mộng gọi nó là: "Giấc mơ thời con gái", nhưng bây giờ có lẽ tôi đã đủ lớn để nhận ra rằng những giấc mơ thời con gái của tôi đã bay, bay xa tự lâu lắm rồi…
Chỉ còn có ngày mai là ở phía trước!
Đánh cược tuổi trẻ của mình cho một tình yêu không trọn vẹn là điều mà tôi không hề muốn, ẩn sâu tiềm thức của mình tôi vẫn thấy mình là đứa sống quá lý trí.
 Vì quá lý trí nên bạn tôi bảo rằng đàn ông không muốn và không dám yêu tôi.
 Nhưng thật ra thì tôi nghĩ, chẳng qua là vì tôi chưa gặp được một nửa của mình nên mới lý trí như vậy chứ khi đã yêu rồi, đã tìm được một nửa của mình rồi thì lúc đó tôi tin, trái tim sẽ chỉ đường cho lý trí…
Mùa thu năm nay đang chầm chậm về, tôi vẫn một mình bước trên những con đường, góc phố thân quen.
 Đôi khi tôi vẫn lấy tay quẹt nước mắt rồi mỉm cười. Nếu ông trời có cho tôi được quay trở lại để sống những tháng năm xưa, tôi tin mình vẫn sẽ sống như thế.
 Sẽ chẳng có điều gì có thể thay đổi được nữa bởi tất cả những điều đã qua, tất cả những việc tôi làm, tôi tin có bàn tay định mệnh sắp đặt ở đó.
 Những tháng năm đã sống, tôi biết ơn cuộc đời quá nhiều, biết ơn cả những con người đã đến - ở lại và đi. Vì qua họ, tôi đã được lớn lên từ những yêu thương và cả những tiếng thở dài sâu hun hút.
Đêm nay, hít một lần nữa thật sâu cơn gió mùa thu xứ người. 
Cảm ơn những ngày đã qua và những ngày sẽ tới. Sẽ không cắn chặt môi và tự nhủ lòng thêm điều gì nữa
…Nếu luôn tin rằng "Rồi tất cả sẽ qua" thì cũng hãy tin đến tận cùng để hiểu rằng "Cũng chẳng có nỗi đau nào là ở lại!". 
Hoàng Yến Anh.