Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

Chiều rơi


Tay chạm ngón đan nỗi buồn rất ngọt
Đông hững hờ cắt lạnh những niềm tin
Khép đôi mắt hai hàng mi lệ chảy
Gió vô tình ghé lại hỏi vì sao?

Đêm thiếu sáng trời nghiêng bóng tối
Vàng võ chiếu chăn nồng nàn lịm tắt
Lời nỉ non em ném lại phương trời
Anh không về giăng phiền muộn chơi vơi


 Em nơi này... tay vươn dài chẳng đến
Lũ bướm bận buổi chiều không trở lại
Xóa môi hôn hoa vàng xưa phai dấu
Có lẽ nào mình sẽ vắng xa nhau?

Giọt tình rót nghe cạn dần nhịp thở
Rơi lại cuối vườn hoa khế bơ vơ
Thôi buồn vui khép lại áng mây mờ
Thương yêu mỏng nở ngược mùa ngây ngất!


Cỏ Dại

Tình yêu và cái lồng của sự tự do

 
Tình đầu ai không nhớ. Tình đầu ai dễ quên. Ta cũng từng có một thời đắm say mộng ảo, dâng hiến tình yêu cho người ta ngỡ là đến từ cõi thần tiên. Và ta biết, dù không có ta khờ khạo thế, thế gian vẫn đầy rẫy những kẻ trước sau rồi cũng sa vào lưới tình. Tình yêu, từ trước đến giờ, mấy người cố định nghĩa và sẽ chẳng có người nào thành công.
Em đừng hỏi ta tình yêu của ta là gì?
 Cũng đừng hỏi ta tại sao người ta sống mà cứ phải yêu? 
Bất cứ ai, sinh ra là một con người, đã được sống, rồi cũng sẽ đến lúc biết yêu. Bước vào tình yêu và bắt đầu trải nghiệm những khoảnh khắc chẳng thể lặp lại ở bất cứ một tình cảm nào khác. Và dù cùng là trong tình yêu thôi, người ta yêu mỗi ngày lại khác, yêu mỗi người lại khác.
Tình yêu không đến một lần. Tình yêu đến và ở lại trong trái tim một người, bao lâu tùy vào... trái tim của người kia. Như thế nghĩa là chẳng ai có thể "đơn thương độc mã" chinh chiến với cuộc tình của mình. Người ta không thể yêu khi chỉ có một. Dù là tình yêu từ một phía, cũng phải có phía còn lại, để phía này trao gửi thứ tình vô vọng đó. Tình yêu vô vọng là tình yêu đớn đau.
Tình yêu đẹp và tình yêu đến, ngay cả khi người ta chưa hề sẵn sàng. Chẳng ai biết, đến khi nào người ta sẽ yêu.
 Nhưng ai cũng biết, người ta thường biết yêu vào thời khắc người ta đang ở thời kỳ đẹp nhất của cuộc đời. 
Thanh xuân là mảnh đất màu mỡ nhất cho tình yêu nảy mầm. Nhưng điều kì diệu là, khi thân ta đã héo mòn theo sự khắc nghiệt của năm tháng, nếu ta biết yêu lần đầu, ta sẽ lại có một mảnh thanh xuân khác - trong tâm hồn…
Khi ta còn giữ nguyên vẹn được nét ban sơ của những rung cảm, ta sẽ đi qua những khoảnh khắc không gì lấy lại được. Tình yêu đầu của ta, chẳng ai nói cho ta biết sẽ diễn ra như thế nào, nên ta đành mò mẫm. Ta đành phơi bày tất cả con tim trinh bạch của ta ra để đón nhận mọi nỗi.
 Tình đến đâu ta nhận đến đó. Ta nhận lần đầu. Và ta gọi đó là mối tình đầu.
Có những mối tình mãi mãi không bao giờ trở lại. Có những xúc cảm vĩnh viễn thuộc về quá khứ, khi ta đã đi qua. Có những yêu thương vơi cạn lại đong đầy, nhưng là những yêu thương thật khác. Lần đầu tiên môi ta lắp bắp thành lời yêu, là lần đầu tiên ta thấy trong tim mình xối xả những dòng không chỉ là máu. Vậy mà, lời nói gió bay. Dù có nói ta yêu em mỗi ngày, dù có nói ta yêu nhau mỗi ngày bằng một câu không đổi, nhưng đời vẫn cứ đổi thay. Và đời, không chỉ có một mình ta sống, một mình ta yêu.
Ai cũng có quyền yêu, và nếu chẳng may yêu chung một người, ai cũng có quyền tranh giành cho mình hạnh phúc. Thế mà tình yêu có được bởi sự tranh giành, lại chẳng phải lúc nào cũng là hạnh phúc. Có người hạnh phúc thì sẽ có người khổ đau.
 Đôi khi, người này chấp nhận đau khổ để người kia hạnh phúc. Nhưng người kia thấy người này đau khổ, cũng chẳng thấy hạnh phúc trọn vẹn. Mới hay, hạnh phúc lúc nào cũng cần phải vun đắp, như mảnh đất người phải cầy xới trước khi gieo trồng.
Những kẻ đứng ngoài chiêm ngưỡng không bao giờ hiểu hết cảm giác của những người đang tham gia cuộc chơi.
 Vậy thì em, nếu tình yêu đến, hãy cứ mở lòng chào đón. Hãy cứ chân thành và bình thản nếm trải.
 Đừng vội vàng và cũng đừng đối xử với tình yêu như một chú chim non em vô tình bắt được. Bởi vì em ạ, không cái lồng nào đủ sức giam cầm những thứ thuộc về tự do.

 Tuệ Lâm
                                                               

Bao dung với chính mình


Trong cuôc đời mỗi con người, sự thay đổi luôn là điều cần thiết, tôi cũng không là ngoại lệ bởi cái dòng chảy thời gian bất tận này, nếu không thích nghi để hòa nhập thì tôi cũng chỉ mãi dậm chân tại nơi bắt đầu.
 Dẫu là vậy, nhưng những cung bậc cảm xúc của ngày hôm qua ấy vẫn cứ “tự nhiên” trôi dạt về. Để giờ đây, khi đi qua một đoạn đường khá xa, tôi phải rùng mình trong một khoảnh khắc nhỏ thôi: “Ừ thì những gì đã qua hãy để thả nó trôi, đôi khi chúng ta phải học cách chấp nhận, cách từ bỏ để tìm đến và giữ lấy những gì yêu thương nhất”.
Mỗi ngày trôi qua, vẫn công việc quen thuộc tôi cần mẫn gieo hạt giống yêu thương và vị tha bởi tôi biết rằng, dù ngày mai có ra sao, có bao nhiêu sóng gió vẫy gọi thì ngày hôm nay tôi phải sống thật hạnh phúc, và phải cố giữ vững niềm tin yêu trong cuộc sống. Bản năng của con người ta luôn muốn nhìn vào quá khứ, tôi không muốn bản thân bi lụy, vin vào những hồi ức mà sống.
 Và tôi cũng đủ mạnh mẽ để hiểu rằng mình đang đi trên con đường của hiện tại và tương lai. Dù sao đi chăng nữa, thì hôm xưa cũ ấy đã từng tồn tại, ít nhiều cũng lắng đọng lại và thôi thúc nổ lực không ngừng trong tôi. Hôm nay là một chiều ngược gió, sống lại trong cảm xúc ấy, tôi không khỏi bùi ngùi và phải thốt lên hai chữ “giá mà…”
Cuộc đời chỉ thay đổi khi bản thân mình chịu thay đổi, tôi rất hiểu giá trị của thời gian, mới ngày hôm qua thôi tôi còn nghĩ mình đang rơi vào trạng thái “bước đường cùng”. Thực sự, lúc ấy mình cần lắm một cái nắm tay để tiếp thêm nghị lực, một câu nói để vực dậy cái tinh thần đang tuột dốc chứ không phải là những ánh mắt thương hại, cái im lặng đến tàn nhẫn. Có một điều tôi chắc rằng, không ai dạy mình cách đứng dậy ngoài chính bản thân, chỉ có như vậy mình mới đứng vững và bước tiếp trong hành trình mới.
 Con đường còn dài và rộng lắm, điều quan trọng là tôi đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống sau mỗi lần vấp ngã ấy.
Nhìn lại chặng đường đã qua, cũng từng có lúc tôi muốn buông xuôi tất cả, nước mắt cứ thế tất tả rơi ngược xuôi. Tôi đủ lớn để nhận ra những vết xước ngày nào tồn tại chẳng qua là bản thân mình tự cho nó cái quyền làm việc ấy. Giờ đây, tôi đã biết yêu cuộc sống hơn, không tự cho mình cái quyền làm tổn thương mình nữa. Những gì đã xảy ra sẽ không thay đổi được nữa và chỉ có sự thay đổi nho nhỏ trong nhận thức để nhìn mọi thứ nhẹ nhàng và đơn giản hơn thôi. Đắng đót của ngày hôm qua ấy là học phí mà tôi phải trả để có được sự trải nghiệm.
Tôi có một trái tim để sống, một cuộc đời để trải rộng sự yêu thương.
 Sự tha thứ là món quà mà tôi dành cho tất cả những gì đã mang đến với tôi, chính điều đó giúp tôi nhìn cuộc sống bằng ánh mắt thiết tha hơn và tìm được những hạnh phúc nhỏ nhoi, vụn vặt nhất giữa đời thường.
 Có lẽ sự bao dung của tôi chưa đủ lớn, món quà muốn tặng mình vẫn còn vẹn nguyên, bởi cứ ngỡ rằng mình “đã quên” nhưng thực ra lòng tôi vẫn còn những gợn sóng nhỏ cứ mãi lăn tăn cũng không biết lúc nào cơn gió nhỏ thổi bùng chúng thành những ngọn sóng nữa?
 Đôi khi muốn từ bỏ tất cả để tìm sự bình yên, tự tại trong tâm là tôi thấy hạnh phúc lắm rồi nhưng sao vẫn cứ thấy nó cách tôi một tầm tay với. Mọi thứ đều có cái giá phải trả, tôi vẫn đi trên con đường của riêng mình và đã sống rất thật với chính bản thân dẫu rằng ngoài kia còn bao nhiêu người cứ nhìn và cười một cô ngốc như tôi.
Tôi không phải là người mạnh mẽ và nghị lực nhất bởi những phút yếu lòng tôi vẫn không thể giữ được sự thăng bằng trong cuộc sống và mãi lẫn quẫn với cái bóng của ngày hôm qua. Dù rằng, đó chỉ là cảm xúc bất chợt, tôi chẳng thể gia hạn hay điều khiển được nó nhưng chính điều đó sẽ là động lực, là kim chỉ nam tốt nhất và rồi tôi sẽ nhanh chóng vượt qua tất cả bằng cách này hay cách khác. Đơn giản vì tôi không cầu toàn, cũng chẳng muốn tạo nên thành tích ở mỗi nơi tôi qua mà để tôi biết yêu thương hơn cuộc sống này và những con người xung quanh.
Tôi vẫn phục ở mình nghị lực sống và sự kiên cường sau mỗi lần vấp ngã. Giờ đây, tôi đã tự vực mình dậy, ngăn những giọt nước mắt đang chảy ngược, chẳng phải gào thét đòi sự công bằng trong cuộc sống, cũng không cố gắng chỉ trích lỗi lầm.
 Sự lựa chọn sẽ chẳng bao giờ là dễ dàng, nhất là đối với trái tim nhỏ bé dễ tổn thương của tôi. Quá khứ là một phần của ngày mai, nhờ có nó mà mình lớn lên, chỉ có cách ứng xử là cái mình phải học để chấp nhận và thay đổi dẫu biết rằng đó là điều không dễ chút nào. Đi qua những cung đường trải đầy gai góc, tìm được sự bình an trên nó nghĩa là hạnh phúc đang đợi ở cuối chặng đường.
 Tôi tin sự kiên định ở bản thân, lòng bao dung đối với cuộc đời và biết quý trọng, nâng niu từng giây phút để khi ngoảnh lại tôi không phải hổ thẹn, tiếc nối.
 Tôi nhớ mãi câu nói của nhà văn Marc Levy: “Hãy thay đổi những gì có thể thay đổi, chấp nhận những gì không thể sửa chữa và đủ khôn ngoan để nhận thức sự khác biệt”, khi nào làm được điều đó nghĩa là tôi đã đủ bao dung với chính bản thân mình!

                                                                 Phương Dung

Lởi tình buồn -Chu Trầm Nguyên Minh


Gần 50 năm trước bài thơ Lời Tình Buồn của Chu Trầm Nguyên Minh xuất hiện như một lời chia tay trong tâm trạng bấp bênh, mang đầy nuối tiếc của kẻ ra đi mà chẳng biết ngày về… “Anh đi rồi” vang lên như lời than thở của kẻ đang giã từ đời sống bình yên để bước vào cõi đạn bom.
Cuộc ra đi đó là dấu chấm hết của đời thư sinh, xếp bút nghiên để cầm lấy súng. Bản tính hiền hòa, CTNM mang súng mà có lẽ chắc chẳng biết phải dùng súng để làm gì. Trong lòng anh chỉ mang nặng những âu lo, trước mắt anh chỉ có một bầu trời đầy sa mù nên lời thơ của anh âm thầm vang lên như một nỗi buồn thân phận. Cá nhân. Nhưng cũng là tập thể, của những trai tráng cùng thời…
Chỉ với câu thơ đầu : “Anh đi rồi còn ai vuốt tóc”….

Bài thơ đã ngân lên như một khúc nhạc nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy day dứt, xót xa khi phải xa cách trong tình yêu. Chỉ một từ “đi” thôi nhưng sao nó làm nỗi buồn như kéo dài đến vô tận ! Từ “đi ” ở đây không hẳn là chuyển động… mà còn là sự chia ly, là kéo dài khoảng cách không gian giữa hai kẻ yêu nhau, sẽ không còn thấy, không còn gặp, không còn được tình tự, âu yếm nhau nữa. Một cảm giác cô quạnh khi hai người không được sống bên nhau

. Sự chia ly làm kẻ ra đi buồn da diết và tình yêu sâu sắc của anh dành cho người ở lại lúc này đang lớn lên như biển như trời. Những câu hỏi kế tiếp chính là nỗi băn khoăn của kẻ ra đi : “đêm xuống rồi em buồn không hỡ?” Trời sa mù tầm tay với âu lo
Chắc chắn là chỉ trước lúc xa nhau con người mới cảm nhận hết tình yêu thương, sự mất mát và nỗi cô đơn. Ý tưởng không mới, cũng chẳng lạ… thế nhưng người đọc thơ anh cứ nghe lòng buồn da diết – Có lẽ nó giải bày niềm khát khao hạnh phúc và nỗi đớn đau lúc chia ly trong tình yêu bằng cảm xúc rất thật, rồi ngôn ngữ và nhạc điệu đã làm cho cảm xúc thăng hoa ? 



Đọc thơ anh, không khó nhận ra là lời thơ tự nhiên tuôn chảy, hoàn toàn không cường điệu hay cố gắng tạo ra những tiếng kêu thê thiết… mà âm vang vẫn man mác, trầm buồn. Anh đi rồi còn ai đưa đón…
  Nỗi lo lắng đơn giản mà xúc động. Những câu hỏi sau đó còn được anh liên tiếp, phóng bút đưa ra, dồn dập… như sự hốt hoảng này chính là nỗi buồn/nhớ đang giăng ngập hồn mình. Nó chiếm lĩnh trọn tâm hồn kẻ ra đi. Bởi ra đi trong thời khói lửa chiến tranh là sự ra đi một đi không trở lại. Quá khứ không quay về… Có còn lại chỉ là những kỉ niệm về ngày xưa. Những hoài niệm làm người đi day dứt… nên “đi rồi” mà như vẫn đứng đó, ngẩng nhìn về phía sau, vì, chỉ một chút nữa thôi là không còn chi nữa.
 Không còn mái tóc xanh “trùng dương sóng lượn” không còn cả ngôn ngữ để “nói hết yêu thương”.
Đi, mà lòng vẫn ao ước được ở bên em… ở đâu cũng được, dưới thấp hay trên cao, thậm chí lơ lửng giữa bầu trời như một đóm sao…miễn là được nhìn thấy em, chiêm ngưỡng em… chăm lo cho em mọi thứ.
Nhưng đi rồi…thì không gian xa khuất… nên lòng “..chợt buồn đứng ngóng bâng khuâng Bâng khuâng. Và lo sợ. Vì ngày mai biết đâu anh sẽ không còn sống, hay sống sót trở về mà một phần xương thịt đã gửi lại núi rừng.
Bài thơ chỉ có vỏn vẹn 112 chữ nhưng chứa đựng bao điều muốn nói. Ngắn, nhưng cô đọng những tâm tình, những âu lo, mất mát, của tuổi thanh xuân chìm sâu hun hút theo dòng lịch sử của một thời chinh chiến.
Bài thơ khi đọc lên, tự nó đã thấy buồn. Rồi qua lời hát nó còn da diết hơn. Thê thiết hơn. Ngôn ngữ trữ tình thanh thoát còn được bay lượn trên làn sóng âm thanh làm lòng người nghe cảm nhận một cảm giác chơi vơi. Đó có phải là kí ức về một thời trai trẻ, về mối tình đầu… mà ai ai trong chúng ta cũng sẽ giữ mãi ?

Cho dù ngày sau có ra sao đi nữa…có chết đi…thì vẫn hạnh phúc vì đã có được một tình yêu nồng thắm… “Phúc yêu em dấu lần quá khứ ”… Âm thanh du dương cao vút rồi khép lại bằng “ Nụ hôn đầu rụng xuống hư vô” …

 Rồi tất cả chìm vào hư không… Còn lại chăng chỉ là một nỗi buồn, tiếc, nhớ… mênh mang…
Thơ là một dòng suối mà ngôn ngữ là con thuyền chuyên chở cảm xúc, nhờ thứ ngôn ngữ cô đọng đó nên “cái bên trong” của nhà thơ… lan ra bên ngoài…tưới mát tâm hồn và chạm đến trái tim người đọc.
Thế nhưng xưa nay hiếm có những bài thơ mà âm vang dừng lại thật lâu, đọng lại trong tâm người thưởng thức..
Phần lớn những vần thơ đến với chúng ta chỉ trong một thoáng, nó như bức tranh mây đa sắc xuất hiện giữa bầu trời…và hình như chỉ khi nào có một họa sĩ tài hoa bằng nghệ thuật độc đáo của mình, nắm bắt được hình ảnh bất chợt, vẽ lên tranh thì hình tượng ấy mới trở nên cụ thể, hư ảo và sắc màu cùng hiện thì cảm xúc của nhà thơ mới được hình tượng hóa : và người yêu thơ mới có thể cảm nhận hết sự cộng hưởng của giai điệu và lời ca.

 Bài thơ Lời Tình Buồn của CTNM nhẹ nhàng và ngôn ngữ tự nó có mang theo âm tiết như một bài ca.
Nhưng phải nói thêm là tiếng vang của nó sẽ vụt tắt nếu không bắt gặp bàn tay tài hoa của Vũ Thành An. 

Chính có sự gặp gỡ này thì ngôn ngữ và âm thanh mới giao thoa và những cung bậc cảm xúc được vang lên bằng một thứ âm thanh len lỏi vào trái tim người nghe, ngân vang và được lưu giữ mãi.
Bài hát đã chắp cánh cho những vần thơ ngọt ngào, da diết … bay cao, lay động lòng người. Nhiều năm sau nghe lại Khánh Ly… giọng hát có lúc trầm buồn, có khi cao vút, khơi dậy trong lòng người nghe những nỗi nhớ của một thời yêu thương, lòng vấn vương bao kỷ niệm của hương xưa, của thuở chiến chinh, của trời mây non nước…

 Lời Tình Buồn cuốn hút, mang tâm hồn tôi bay ngược về quá khứ, hất tung những hình ảnh bị che mất dưới lớp bụi mịt mờ của thời gian…

Trương Văn Dân

Yêu chơi đỡ buồn!


Tôi thỉnh thoảng lại phải ngồi nhẫn nại nghe từ đầu tới cuối một câu chuyện tình. Người kể chuyện tình thường buồn, hoặc buồn cười, nhưng tựu trung là không có hậu. Sau một tình yêu thường là những cảm xúc rất phức tạp:
Với con gái, chia tay không phải là chỉ mất đi một người con trai và một mối tình.
Nếu bạn vẫn còn chờ đợi một tin nhắn của anh ấy: Thật ngây thơ, chứng tỏ bạn vẫn muốn tin rằng, sau tình yêu là tình bạn.
Nếu bạn ghen tuông cáu kỉnh khi bắt gặp bức ảnh người cũ vui vẻ bên bạn bè mới, đồng nghiệp thân, cô gái lạ: Thật mâu thuẫn, thâm tâm bạn muốn anh ấy phải buồn khổ đau đớn, thế mà bạn muốn anh ấy phải luôn cầu chúc điều may mắn hạnh phúc chóng đến với bạn?
Nếu bạn hãnh diện và kiêu ngạo vì nhanh chóng có bồ mới hay ho hơn người cũ: Thế hóa ra anh người cũ chỉ là “giai đoạn quá độ” trong lúc bạn chưa kiếm ra anh nào tử tế?
 Thế nếu bạn cũng chỉ là “giai đoạn quá độ” của anh bồ mới mà thôi, thì sao?
Nếu bạn thấy buồn nhưng luôn cầu chúc anh ấy hạnh phúc với những lựa chọn mới: Thực ra bạn đã yêu rất nhiều! Nhiều hơn tất cả những gì bạn đã được nhận!
Nên, đừng buồn. Những đóa hoa cô đơn sẽ nở với mùi hương quyến rũ nhất.
Còn con trai, thường sẽ kết thúc tình yêu bằng cách đi một mình tới quán nhậu mà chiến hữu hẹn, hay đi một mình tới quán cà phê, quán ăn, rạp chiếu phim, chuyến đi chơi mà bạn bè thân hò hẹn.
 Chàng sẽ đi một mình như thế cho tới lúc, có cô nàng nào đó từ một ngày nào đó lúc cúc đi theo chàng tới mọi chốn. Y như cô người yêu cũ.
Mọi việc thật là đơn giản và ít nhầm lẫn. Nếu sau lúc chia tay, người con trai vẫn còn mân mê chiếc điện thoại chờ tin nhắn hay nhắn tin cho cô bạn cũ, chứng tỏ anh chàng này có vấn đề trong tim hoặc trong đầu óc. Anh quá lụy tình hoặc anh đang mất thăng bằng trong cuộc sống.
Nên, chia tay người yêu thì phải vui lên nào chàng trai. Hãy xóa số di động của cô ấy, và cho những kỷ vật tình yêu vào thùng các-tông mang đem cho ai đó! Bởi đơn giản, một ngày nào đó, có thể tất cả những thứ ấy sẽ làm tổn thương người con gái yêu bạn mai đây, biết không!
Thậm chí, kể cả như thế đi chăng nữa, thì hiếm gì những cuộc giận hờn chia tay, gián đoạn tình yêu trong suốt cả cuộc đời trăm năm và cuộc tình kéo dài gần tám mươi năm ấy?
 Nếu bạn không học nổi cách chia tay bình yên và tôn trọng nhau, liệu bạn có còn cơ hội để quay trở lại với nhau?
Chúng ta chỉ cần đủ mười tám tuổi và đủ mơ mộng, nghĩa là đủ trưởng thành về thể chất và xúc cảm là có thể bước vào tình yêu, nhưng chúng ta buộc phải điềm đạm và lý trí, tức là trưởng thành về tinh thần để chia tay tình yêu. 
Chia tay là một học phần bắt buộc để ta có được tấm bằng tình yêu. 
Vì rất đơn giản là, tôi chưa từng được gặp một người nào mà từ bé đến lớn chỉ quen một người, chỉ yêu một người, rồi sống với người ấy đến đầu bạc răng long!
Tôi thậm chí từng chia tay chồng một lần trong một cuộc li hôn đầy thị phi ở nhiều năm về trước. Thế nhưng chúng tôi đều không từng xúc phạm nhau dù chỉ một câu nói nào.
 Thậm chí chưa từng làm bất cứ điều gì gây khó khăn cho những mối quan hệ xã hội khác của người kia. Và những lúc khó khăn nhất, vẫn xuất hiện để giúp đỡ nếu có thể.
 Đó chính là lý do mà chúng tôi quay trở lại dưới một mái nhà, và cuộc chia tay đầy thị phi (từ đám đông xung quanh) vẫn là một kỷ niệm đẹp đẽ trong quá khứ. Để có thể nhìn vào đó mà quyết định sẽ sống tiếp trong tương lai như thế nào.
Tôi biết có những vết thương tình yêu không bao giờ hàn gắn được. Có một cô gái đã chia tay người chồng chưa cưới chỉ vì một câu nói sẵng của anh ấy.
 Cũng có một bạn trẻ nói với tôi rằng, sự lừa dối của cô người yêu cũ mãi mãi là vết thương sâu sắc trong tim, đến mức trở nên nghi ngờ “bọn con gái”!
Tôi chỉ nghĩ rằng, sau lúc chia tay, đúng sai buồn vui gì, hãy để cho tình yêu cũ ngủ yên, được không? Nếu không thể sống tốt với nhau tiếp, thì chí ít, đừng khơi lên mãi những thứ tồi tệ trong quá khứ!
 Hãy nghĩ ta đã từng yêu, nhưng nếu không có kết quả, thì cũng hãy coi như một lần yêu chơi đỡ buồn!
Vì khi ấy, chúng ta đã vui sướng hạnh phúc biết bao nhiêu!

                   Trang Hạ

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

Luôn luôn là chính mình


Hãy sống trọn vẹn cuộc đời của chính mình. Đừng bao giờ mơ ước rằng ta sẽ được giống như một ai đó. Bởi mỗi người có mỗi sự vĩ đại và mỗi nỗi khổ riêng.
 Khi ta so sánh với người khác rồi cảm thấy mình nhỏ bé hoặc ganh tỵ với họ thì cũng có nghĩa rằng ta đang sỉ vả chính mình. Vì khi so sánh với người khác, ta đã quên đi sự độc đáo mà mỗi người đều có. Và chỉ những kẻ tiểu nhân mới đi ganh tỵ với người khác. Thân ai người ấy lo, phận ai người ấy giữ. 
Không ai có thể sống thay cho ta được. Sâu thẳm bên trong mỗi người là một sức sống tiềm tàng vô cùng mạnh mẽ.
Có thể ta đau nhưng đừng làm ta thêm khổ. Đau do thân, khổ do tâm. Một khi đã khổ tâm thì mệt mỏi lắm. Hãy vui vẻ thanh toán những món nợ mà ta từng gây ra.
Tuổi trẻ bồng bột là lúc mà con người có rất nhiều điều phải hối hận.
 Hạnh phúc và đau khổ là hai kẻ song hành trên đường đời.
 Bộ phim dài tập mang tên cuộc đời là bộ phim ý nghĩa và chân thực nhất mà mỗi người đều được tham dự. Dù vui hay buồn, mỗi sự việc xảy ra cũng dạy ta một bài học và giúp ta có kinh nghiệm. Cứ tiếp tục sống, rồi cuộc đời sẽ dạy ta thêm.
Bất kỳ ai cũng có quyền được phạm sai lầm vì họ cũng chỉ là một con người.
 Nhiều người quan điểm rằng “đấu tranh thì tránh đâu”. Nhưng thật ra đấu tranh là một phần không thể thiếu của cuộc sống. Phải đấu tranh cho công lý.
 Sống là phải chịu đựng, chịu thương chịu khó trong những hoàn cảnh khó khăn. Đồng thời cũng phải mạnh mẽ và dũng cảm để đối mặt được với những sự thật trớ trêu. Mỗi người đều có một sự vĩ đại riêng mà không ai giống ai cả.

                Nguyễn Hữu Hiếu.

Nếu mà

 
Nếu mà gặp lại nhau
Thì thế nào anh nhỉ?
Những yêu thương nhung nhớ
Liệu có còn vẹn nguyên?
 
Nếu mà gặp lại nhau
Chuyện ngày xưa có kể
Hay mỉm cười lấy lệ
Rồi khẽ khàng bước

Nỗi đau đã dịu xoa
Hay vẫn còn âm ỉ
Ừ thì cũng là vị
Của một thời yêu nhau
Giọt nước mắt đã lau

Để nụ cười sẽ thắp
Nếu ngày mai có gặp
Sẽ nói gì cùng nhau?
Nếu ngày mai có gặp qua
Nhớ ngẩng đầu chào nhau!

Hoàng Yến Anh.