Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Tôi lạc tôi




tôi như một cây già
bứng  đi trồng nơi khác
rễ không luồn đất mới
nên cứ hoài lung lay

tay phải thành tay trái
chút rễ non xéo quày
nắm đất quen hết nhựa
tôi chết khô. từng ngày

trót làm người xa xứ
bao góc nhọn cuộc đời
như mũi tên vút tới
chảy máu hoài không thôi

đêm. thương tích. ngọt ngào
ngày. êm đềm. gượng gạo
cuộc sống vừa ngắn dài
tình yêu  thành chiêm bao

tôi lạc tôi. mất tích
con đường dài bóng nghiêng
tìm tôi. tôi tìm mãi
lạ đến bước chân mình.


 Đặng phú Phong

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét